Chức Trưởng Lão Theo Kinh Thánh Là Gì?

Khi ngày càng nhiều tín đồ chọn hội thánh tại gia và các hội chúng độc lập nhỏ, một câu hỏi nền tảng cứ xuất hiện mãi: Chức trưởng lão theo Kinh Thánh là gì?

Hiểu rõ điều này không phải là tùy chọn. Chức trưởng lão là cách Tân Ước mô tả sự lãnh đạo của hội thánh địa phương. Hiểu đúng, một hội chúng sẽ có sự lãnh đạo ổn định, đúng Kinh Thánh, và được Thánh Linh dẫn dắt. Hiểu sai — bằng cách nhập khẩu các mô hình tổ chức hiện đại, đặt một người lên trên tất cả, hoặc bỏ qua các tiêu chuẩn mà Kinh Thánh đặt ra — hội chúng sẽ trở nên dễ bị kiểm soát, lạc hướng, và phân rẽ.

Bài viết này đi sâu vào những gì Tân Ước thực sự dạy về các trưởng lão: họ là ai, Kinh Thánh mô tả họ thế nào, họ làm gì, điều gì đủ tiêu chuẩn cho họ, và chức trưởng lão vận hành như thế nào trong một hội thánh tại gia hay hội chúng độc lập nhỏ.

Hai Từ Kinh Thánh Dùng

Tân Ước dùng hai thuật ngữ tiếng Hy Lạp chính cho các lãnh đạo của một hội thánh địa phương, và cả hai đều chỉ cùng một chức vụ nhưng từ hai góc độ khác nhau:

  • Trưởng lão (presbyteros) — nói đến sự trưởng thành tâm linh. Từ này nghĩa đen là "người lớn tuổi hơn." Nó chỉ đến phẩm cách chín chắn, đã được thử thách và tôi luyện.
  • Giám mục / Người giám sát (episkopos) — nói đến chức năng. Từ này nghĩa đen là "người trông nom." Nó chỉ đến công việc giám sát, canh chừng, và bảo vệ.

Đây không phải hai chức vụ khác nhau. Chúng là một chức vụ được mô tả theo hai cách. Bằng chứng nằm trong lời từ biệt của Phao-lô tại Mi-lê-tơ.

Bằng Chứng Từ Công Vụ 20

Hãy đọc hai câu này cùng nhau một cách cẩn thận:

Từ Mi-lê-tơ, người sai người đến thành Ê-phê-sô, mời các trưởng lão [presbyterous] của Hội thánh đến cùng người.

— Công Vụ 20:17 (Bản Truyền Thống 1934)

Anh em hãy giữ lấy mình, và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc [episkopous], để chăn [poimainein] Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng huyết của chính mình.

— Công Vụ 20:28 (Bản Truyền Thống 1934)

Trong một đoạn ngắn, Phao-lô:

  • Gọi những người đó là "trưởng lão" ở câu 17
  • Gọi những người đó là "kẻ coi sóc" ở câu 28
  • Truyền họ phải "chăn" — động từ — bầy chiên

Cùng một nhóm người. Hai danh xưng. Một mệnh lệnh. Phi-e-rơ cũng làm điều tương tự:

Vậy, ta khuyên các trưởng lão [presbyterous] ở giữa anh em, ta là kẻ cùng làm trưởng lão với họ, là người chứng kiến sự thương khó của Đấng Christ, và dự phần về sự vinh hiển sẽ được bày ra: Hãy chăn bầy [poimanate] của Đức Chúa Trời đã giao cho anh em, coi sóc [episkopountes] chẳng phải bởi ép buộc.

— 1 Phi-e-rơ 5:1–2 (Bản Truyền Thống 1934)

Cùng một khuôn mẫu. Các trưởng lão. Chăn bầy (động từ). Làm kẻ coi sóc. Việc chăn bầy là công việc. Chức vụ là trưởng lão/giám mục. Danh xưng Kinh Thánh cho lãnh đạo hội thánh địa phương là trưởng lão — không phải mục sư, không phải giám mục như một chức vụ riêng biệt, không phải lãnh đạo cấp cao, không phải thầy trưởng.

Khuôn Mẫu Tập Thể

Đây là một trong những khuôn mẫu nhất quán nhất nhưng cũng bị bỏ qua nhiều nhất trong Tân Ước: sự lãnh đạo trong hội thánh địa phương luôn luôn mang tính tập thể. Mọi ví dụ, không có ngoại lệ, đều mô tả các trưởng lão (số nhiều) trong một hội thánh hoặc thành phố duy nhất.

Hai người đặt trưởng lão trong mỗi Hội thánh, rồi cầu nguyện kiêng ăn, giao các tín đồ cho Chúa, là Đấng họ đã tin.

— Công Vụ 14:23 (Bản Truyền Thống 1934)

Thưa rằng: Chính anh em biết, từ ngày đầu tiên tôi bước chân vào xứ A-si, tôi đã ở với anh em thể nào trong mọi lúc.

— Công Vụ 20:18 (Bản Truyền Thống 1934)

Ta để ngươi ở lại Cơ-rết vì cớ đó, để ngươi sửa sang mọi sự còn thiếu sót, và theo lời ta đã dặn, đặt các trưởng lão trong mỗi thành.

— Tít 1:5 (Bản Truyền Thống 1934)

Phao-lô và Ti-mô-thê, tôi tớ của Đức Chúa Jêsus Christ, gửi cho hết thảy các thánh đồ trong Đức Chúa Jêsus Christ ở thành Phi-líp, cùng các giám mục và chấp sự.

— Phi-líp 1:1 (Bản Truyền Thống 1934)

Ai trong anh em có bịnh, hãy mời các trưởng lão Hội thánh, họ sẽ nhơn danh Chúa xức dầu cho người bịnh và cầu nguyện cho.

— Gia-cơ 5:14 (Bản Truyền Thống 1934)

Không có một ví dụ nào trong Tân Ước về một người duy nhất lãnh đạo một hội chúng một mình. Khuôn mẫu là sự lãnh đạo chia sẻ — nhiều người cùng mang trách nhiệm, giúp nhau giữ trách nhiệm, cung cấp sự bảo đảm trong trường hợp một người vấp ngã hay thất bại, làm mẫu cho thân thể về chính điều thân thể đó trông giống — nguồn cung chung, sự phục tùng lẫn nhau, trách nhiệm chia sẻ.

Đây không phải chi tiết nhỏ. Đây là thiết kế bảo vệ của Chúa Jêsus cho Hội thánh Ngài.

Tại Sao Tính Tập Thể Quan Trọng

Kinh Thánh nhất quán về điều này vì những lý do rất thực tế.

Tính tập thể bảo vệ trước những điểm mù của một cá nhân. Không ai — dù được ân tứ thế nào — nhìn mọi thứ đúng hoàn toàn. Nhiều trưởng lão cùng phát hiện lỗi sai của nhau.

Tính tập thể bảo vệ trước sự thống trị. Khó hơn để một cá tính kiểm soát hoặc thao túng khi những người khác cùng chia sẻ thẩm quyền và có tiếng nói ngang nhau.

Tính tập thể bảo vệ trước sự kiệt sức và nản lòng. Công việc chăn bầy nặng nề. Các trưởng lão cùng chia sẻ gánh nặng đó.

Tính tập thể bảo vệ trước sự lạc hướng về giáo lý. Nhiều người cùng trong Lời Chúa, dạy dỗ và thảo luận giúp thần học có trách nhiệm giải trình.

Tính tập thể bảo vệ trước sự thất bại đạo đức. Khi một trưởng lão vấp ngã, những người khác phục hồi người ấy; hội thánh không bị lung lay; hội chúng tiếp tục.

Tính tập thể làm gương cho thân thể. Hội thánh địa phương là một thân thể tập thể. Sự lãnh đạo của nó nên phản ánh thực tế đó, không mâu thuẫn với nó.

Các Trưởng Lão Thực Sự Làm Gì?

Chức trưởng lão là một trách nhiệm toàn diện. Kinh Thánh mô tả nó từ nhiều góc độ.

Họ Chăn Bầy

Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao cho anh em, coi sóc chẳng phải bởi ép buộc, bèn là bởi tự nguyện, theo ý Đức Chúa Trời; chẳng phải vì lợi lộc xấu hổ, bèn là vì lòng sốt sắng.

— 1 Phi-e-rơ 5:2 (Bản Truyền Thống 1934)

Chăn bầy có nghĩa là nuôi dưỡng (bằng Lời Chúa), dẫn dắt (về phía Đấng Christ), bảo vệ (khỏi sai lầm và tổn hại), và chăm sóc (nhu cầu). Các trưởng lão là những người cha thuộc linh cho những người trong sự chăm sóc của họ.

Họ Dạy Giáo Lý Lành Mạnh

Giữ lấy lời trung tín y theo sự dạy dỗ, để có thể lấy đạo lành mà khuyên dỗ người ta và bác lại kẻ chống trả.

— Tít 1:9 (Bản Truyền Thống 1934)

Các trưởng lão khéo cai trị Hội thánh thì đáng được kính trọng bội phần, nhứt là những người chịu khó về sự giảng đạo và dạy dỗ.

— 1 Ti-mô-thê 5:17 (Bản Truyền Thống 1934)

Không phải mọi trưởng lão đều có ân tứ dạy dỗ công khai mạnh mẽ, nhưng mọi trưởng lão đều phải "có tài dạy dỗ" (1 Ti-mô-thê 3:2, Bản Truyền Thống 1934) — nghĩa là bám rễ vào Kinh Thánh, có thể dạy dỗ, có thể sửa chữa lỗi lầm.

Họ Giám Sát

Anh em hãy giữ lấy mình, và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng huyết của chính mình.

— Công Vụ 20:28 (Bản Truyền Thống 1934)

Giám sát có nghĩa là canh chừng — linh hồn của mọi người, sự dạy dỗ sai lệch, bầu không khí thuộc linh của hội chúng, những ai đang lạc lối hoặc yếu đuối. Các trưởng lão là những người canh gác của hội thánh địa phương.

Họ Cai Trị Tốt

Các trưởng lão khéo cai trị Hội thánh thì đáng được kính trọng bội phần.

— 1 Ti-mô-thê 5:17 (Bản Truyền Thống 1934)

Thẩm quyền quyết định thực sự thuộc về các trưởng lão — trong một thân thể thực sự dấn thân. Họ không phải những người đứng đầu hình thức. Họ đưa ra những quyết định trọng đại, giải quyết tranh chấp, định hướng. Nhưng họ không thống trị (1 Phi-e-rơ 5:3, Bản Truyền Thống 1934).

Họ Chăm Lo Cho Linh Hồn

Hãy vâng lời những kẻ dắt dẫn anh em và chịu phục họ, vì họ tỉnh thức về linh hồn anh em, dường như phải khai trình; hãy để cho họ lấy lòng vui mà làm, không phải than thở, vì nếu vậy ích gì cho anh em đâu.

— Hê-bơ-rơ 13:17 (Bản Truyền Thống 1934)

Các trưởng lão mang một trọng lượng đời đời. Họ sẽ phải khai trình với Đức Chúa Trời về những người được giao phó cho họ. Đây không phải công việc. Đây là sự ủy thác thiêng liêng.

Họ Làm Gương

Chẳng phải cai trị những kẻ được giao phó cho anh em, nhưng làm gương tốt cho đoàn chiên.

— 1 Phi-e-rơ 5:3 (Bản Truyền Thống 1934)

Hãy nhớ đến các người dắt dẫn anh em, là những kẻ đã truyền đạo Đức Chúa Trời cho anh em; hãy nghĩ lại về kết cuộc của đời họ, và bắt chước đức tin họ.

— Hê-bơ-rơ 13:7 (Bản Truyền Thống 1934)

Các trưởng lão dạy dỗ bằng cuộc sống của họ, không chỉ bằng lời nói. Cách họ sống, đối xử với vợ, nuôi dưỡng con cái, xử lý tiền bạc, phản ứng dưới áp lực, và bước đi với Đức Chúa Trời — đó là chương trình giảng dạy.

Các Tiêu Chuẩn

Phao-lô đưa ra hai danh sách tiêu chuẩn song song cho các trưởng lão, trong 1 Ti-mô-thê 3 và Tít 1. Đây là 1 Ti-mô-thê đầy đủ:

Ấy là lời trung thực: Nếu ai mong được làm giám mục, ấy là ưa muốn một việc tốt lành. Vậy, người giám mục phải không chỗ trách được, chồng của một vợ, tiết độ, có trí khôn ngoan, đức hạnh tốt, hay tiếp khách lạ, khéo dạy dỗ; không hay uống rượu, không hay đánh lộn, nhưng phải nhu mì, không ưa cãi cọ, không tham tiền bạc; khéo cai trị nhà mình, giữ con cái mình trong vòng vâng phục và hiếu kính (vì nếu có ai không biết cai trị nhà mình, làm sao cai trị được Hội thánh của Đức Chúa Trời?); không phải mới tin đạo, e rằng bị kiêu ngạo mà sa vào án phạt của ma quỉ. Lại ngoài ra, người phải được người ngoại tịnh danh, kẻo e sa vào sự sỉ nhục và bẫy của ma quỉ.

— 1 Ti-mô-thê 3:1–7 (Bản Truyền Thống 1934)

Và Tít:

Vì người làm giám mục, tức là người quản trị việc Đức Chúa Trời, phải không chỗ trách được, không kiêu ngạo, không hay giận dữ, không hay uống rượu, không hay đánh lộn, không ham mê lợi bất nghĩa; bèn phải hiếu khách, ưa điều lành, khôn ngoan, công bình, thánh khiết, tiết độ, giữ lấy lời trung tín y theo sự dạy dỗ, để có thể lấy đạo lành mà khuyên dỗ người ta và bác lại kẻ chống trả.

— Tít 1:7–9 (Bản Truyền Thống 1934)

Bây giờ hãy nhìn vào những gì các tiêu chuẩn này thực sự tập trung vào:

  • Phẩm cách — không chỗ trách được, có trí khôn ngoan, nhu mì, không hay đánh lộn, không tham tiền bạc
  • Đời sống gia đình — chồng của một vợ, khéo cai trị nhà mình, con cái trong vòng vâng phục
  • Khả năng dạy dỗ — khéo dạy dỗ, giữ lấy lời trung tín
  • Sự trưởng thành — không phải mới tin đạo
  • Danh tiếng — được người ngoại tịnh danh

Và những gì không có trong các danh sách này:

  • Sức thu hút cá nhân
  • Bằng cấp giáo dục hoặc thần học
  • Kỹ năng diễn thuyết trước công chúng
  • Khả năng gây quỹ
  • Bản năng tiếp thị
  • Kinh nghiệm xây dựng
  • Nền tảng kinh doanh
  • Sự hùng biện

Điều này cực kỳ quan trọng. Một hội thánh tại gia nhỏ hay hội chúng độc lập có thể không có ai được đào tạo thần học, kỹ năng diễn thuyết chuyên nghiệp, hay kinh nghiệm tổ chức. Không điều nào trong số đó loại một người khỏi tư cách trưởng lão. Điều đủ tiêu chuẩn cho người ấy là phẩm cách, hôn nhân, gia đình, sự nắm vững giáo lý lành mạnh, và khả năng dạy dỗ những gì người ấy biết. Những điều đó cần thời gian và ân điển — nhưng không bị rào cản bởi tiền bạc hay thể chế.

Cách Các Trưởng Lão Được Nhận Biết và Bổ Nhiệm

Tân Ước cho thấy các trưởng lão được bổ nhiệm theo hai cách:

Bởi Sự Nhận Biết Của Sứ Đồ

Hai người đặt trưởng lão trong mỗi Hội thánh, rồi cầu nguyện kiêng ăn, giao các tín đồ cho Chúa, là Đấng họ đã tin.

— Công Vụ 14:23 (Bản Truyền Thống 1934)

Ta để ngươi ở lại Cơ-rết vì cớ đó, để ngươi sửa sang mọi sự còn thiếu sót, và theo lời ta đã dặn, đặt các trưởng lão trong mỗi thành.

— Tít 1:5 (Bản Truyền Thống 1934)

Phao-lô và các cộng sự của ông đã bổ nhiệm các trưởng lão trong các hội thánh họ đã gây dựng. Có sự tham gia thực sự của sứ đồ trong việc đặt các trưởng lão vào vị trí.

Bởi Sự Nhận Biết Từ Trong Thân Thể

Tân Ước cũng giả định rằng các trưởng lão nổi lên một cách tự nhiên từ trong thân thể, được nhận biết bởi sự trưởng thành, trái của Thánh Linh và các ân tứ mà Thánh Linh phát triển trong họ. Chính các trưởng lão nhận biết và xác nhận các trưởng lão mới khi họ nổi lên.

Trong một hội thánh tại gia hoặc hội chúng nhỏ, khuôn mẫu thực tế thường là sự kết hợp: các tín đồ trưởng thành trong hội chúng được nhận biết theo thời gian qua trái và phẩm cách của họ; ban lãnh đạo hiện tại xác nhận sự kêu gọi; các tín đồ đáng tin cậy từ bên ngoài hội chúng — những người cha trong đức tin, các giáo sư có tâm tình sứ đồ — đôi khi tham gia vào việc nhận biết bằng cách đặt tay và cầu nguyện.

Điều không phải là khuôn mẫu Tân Ước: một người tự tuyên bố mình là mục sư và tự đặt mình lên trên hội chúng; một ban quản trị thuê một lãnh đạo từ bên ngoài mà không có trái thuộc linh và mối quan hệ; một giáo phái chỉ định một mục sư.

Chức Trưởng Lão Trong Hội Thánh Tại Gia hay Hội Chúng Nhỏ

Trong một hội chúng nhỏ, chức trưởng lão theo Kinh Thánh còn quan trọng hơn — không phải kém hơn — vì không có mạng lưới an toàn của thể chế. Đây là những gì chức trưởng lão lành mạnh trông giống trong bối cảnh này.

Tập Thể Ngay Từ Đầu, Dù Còn Nhỏ

Một hội thánh tại gia mới có thể bắt đầu với một tín đồ trưởng thành duy nhất dẫn dắt. Đó là điểm khởi đầu bình thường. Nhưng không nên dừng lại ở đó. Nhiệm vụ đầu tiên của người lãnh đạo — cùng với việc dạy Lời Chúa và chăn bầy — là môn đồ hóa người khác đến sự trưởng thành để chức trưởng lão tập thể có thể được thiết lập. Hai hoặc ba người là sự đa số bình thường ban đầu.

Được Nhận Biết Bởi Trái, Không Phải Danh Hiệu

Trong các hội chúng nhỏ, chức trưởng lão thường được nhận biết một cách tự nhiên. Mọi người biết ai là người trưởng thành, ai có Lời Chúa trong họ, ai phục vụ, ai trung tín với gia đình họ, ai mang trọng lượng thuộc linh. Khi thời điểm đến, ban lãnh đạo hiện tại xác nhận những gì Thánh Linh đã làm — họ không tạo ra một lãnh đạo.

Chia Sẻ, Không Phân Cấp

Các trưởng lão là những người ngang hàng. Không ai trong số họ là "mục sư cấp cao" trong khi những người khác là trợ lý. Họ chia sẻ quyết định, chia sẻ việc dạy dỗ, chia sẻ việc giám sát. Nơi một người có ân điển chăn bầy hơn, người khác có ân điển dạy dỗ hơn, người khác có ân điển quản lý hơn — càng tốt hơn. Thân thể được hưởng lợi từ sự đa dạng, và không ai phải gánh vác một mình.

Kết Nối Với Thân Thể Rộng Lớn Hơn

Các trưởng lão trong một hội chúng nhỏ không phải là những hòn đảo. Họ vun đắp mối quan hệ với các tín đồ trưởng thành bên ngoài hội thánh của họ — những người cha trong đức tin, các giáo sư có tâm tình sứ đồ, các trưởng lão khác trong vùng lân cận — những người có thể nói vào cuộc sống của họ mà không kiểm soát họ. Đây là khuôn mẫu quan hệ sứ đồ của Tân Ước.

Có Trách Nhiệm Giải Trình Với Đấng Christ và Với Nhau

Dường như phải khai trình.

— Hê-bơ-rơ 13:17 (Bản Truyền Thống 1934)

Trên hết, các trưởng lão có trách nhiệm giải trình với Đấng Christ. Họ sẽ phải khai trình với Ngài. Và trong thời gian đó, họ có trách nhiệm giải trình với nhau — sẵn sàng bị chất vấn, sẵn sàng bị sửa dạy, sẵn sàng thú nhận tội lỗi, sẵn sàng nhường nhịn lẫn nhau trong tình yêu thương.

Thẩm Quyền Không Phải Sự Thống Trị

Điều này cần được nói rõ ràng. Chức trưởng lão mang thẩm quyền thuộc linh thực sự. Hê-bơ-rơ 13:17 truyền lệnh vâng phục những người cai trị anh em. 1 Ti-mô-thê 5:17 nói các trưởng lão cai trị tốt xứng đáng được kính trọng bội phần. Tân Ước không san bằng sự lãnh đạo.

Nhưng cũng chính Tân Ước đó cấm sự thống trị:

Chẳng phải cai trị những kẻ được giao phó cho anh em, nhưng làm gương tốt cho đoàn chiên.

— 1 Phi-e-rơ 5:3 (Bản Truyền Thống 1934)

Chẳng phải chúng tôi cai trị đức tin anh em, bèn là chúng tôi giúp đỡ cho anh em được vui mừng; vì anh em đứng vững bởi đức tin.

— 2 Cô-rinh-tô 1:24 (Bản Truyền Thống 1934)

Nhưng Đức Chúa Jêsus gọi họ mà phán rằng: Các ngươi biết rằng các vua dân ngoại thì lấy quyền mà trị dân, còn các quan lớn thì lấy thế mà cai quản dân. Trong các ngươi thì không như vậy; trái lại, trong các ngươi ai muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi.

— Ma-thi-ơ 20:25–26 (Bản Truyền Thống 1934)

Thẩm quyền của một trưởng lão là thẩm quyền của một đầy tớ, một tấm gương, một người cha — không phải CEO, người nổi tiếng, hay người kiểm soát. Người đó có trọng lượng, nhưng trọng lượng đó đến từ cuộc sống và Lời Chúa của người ấy, không phải từ danh hiệu của người ấy.

Các Câu Hỏi Thường Gặp

Chấp sự có phải là trưởng lão không?

Không. Chấp sự (từ này có nghĩa là "người phục vụ") là một chức vụ khác. Công Vụ 6 cho thấy khuôn mẫu ban đầu: công việc thực tế, hành chính và chăm sóc được giao cho những đầy tớ đủ tiêu chuẩn thuộc linh để các sứ đồ có thể tập trung vào cầu nguyện và Lời Chúa. Các tiêu chuẩn cho chấp sự trong 1 Ti-mô-thê 3:8–13 tương tự về phẩm cách so với trưởng lão, nhưng chức năng là phục vụ, không phải giám sát. Một số chấp sự (như Ê-tiên và Phi-líp trong Công Vụ 6) đã thực hiện chức vụ quan trọng, nhưng bản thân chức vụ đó là phục vụ.

Một tín đồ trưởng thành có thể dẫn dắt một hội chúng trong khi đang tiến đến chức trưởng lão tập thể không?

Có — và đó là điểm khởi đầu bình thường cho nhiều hội thánh tại gia. Điều quan trọng là hướng đi. Một người lãnh đạo từ chối phát triển các trưởng lão khác, từ chối chia sẻ thẩm quyền, và thích là tiếng nói duy nhất thì không theo khuôn mẫu Tân Ước. Một người lãnh đạo đang tích cực nâng người khác lên, chia sẻ việc dạy dỗ, và tạo không gian cho sự lãnh đạo tập thể nổi lên thì đang theo đúng khuôn mẫu đó.

Sự khác biệt giữa trưởng lão và "mục sư" là gì?

Chức vụ Kinh Thánh là trưởng lão. Công việc chăn bầy thuộc về tất cả các trưởng lão. Ân tứ mục sư (Ê-phê-sô 4:11, poimēn) là một trong năm chức vụ được Đấng Christ ban cho; nó vận hành đặc biệt qua một số trưởng lão, nhưng không tạo ra một chức vụ riêng biệt cao hơn họ. Gọi một trưởng lão là "mục sư" trong khi những người khác thì không vô hình trung tạo ra chính sự phân cấp mà Kinh Thánh tránh.

Mất bao lâu để ai đó trở thành trưởng lão?

Không có khung thời gian cố định, nhưng Kinh Thánh rõ ràng rằng điều đó không nhanh: "không phải mới tin đạo" (1 Ti-mô-thê 3:6, Bản Truyền Thống 1934). Nhiều năm, không phải nhiều tháng. Điều quan trọng là phẩm cách có thể quan sát được và đã được thử thách — và điều đó cần thời gian để phát triển và thời gian để nhận ra.

Ai bổ nhiệm các trưởng lão đầu tiên trong một hội chúng mới?

Trong Tân Ước, các sứ đồ hoặc những người được ủy thác sứ đồ làm điều này — Phao-lô, Ba-na-ba, Tít. Trong bối cảnh hiện đại, sẽ khôn ngoan nếu một hội chúng trẻ mời các tín đồ trưởng thành, có tấm lòng cha, từ bên ngoài hội chúng tham gia vào việc nhận biết các trưởng lão đầu tiên của nó. Điều này kết nối hội chúng với thân thể rộng lớn hơn và tạo ra trách nhiệm giải trình mà không tạo ra sự kiểm soát thể chế.

Nếu hội chúng chúng tôi hiện chỉ có một lãnh đạo và không có ứng viên rõ ràng cho chức trưởng lão tập thể thì sao?

Đó không phải là khủng hoảng — nhưng đó là một hướng đi. Hãy cầu nguyện để Chúa dấy lên những người đàn ông trưởng thành. Hãy môn đồ hóa một cách có chủ đích. Tránh tạo ra một văn hóa mà mọi thứ phụ thuộc vào bạn. Duy trì kết nối với các tín đồ trưởng thành bên ngoài hội chúng của bạn, những người có thể nói vào cuộc sống của bạn và của họ. Theo thời gian, Thánh Linh sẽ dấy lên những gì Ngài định.

Tại Sao Điều Này Quan Trọng

Đối với các hội thánh tại gia và các hội chúng độc lập nhỏ, chức trưởng lão theo Kinh Thánh không phải là tùy chọn. Đó là xương sống cấu trúc mà Tân Ước ban cho.

Khi chức trưởng lão mang tính tập thể, đặt nền tảng trên phẩm cách, được Thánh Linh nhận biết, và Đấng Christ là Đầu:

  • Sự ổn định — hội thánh bén rễ trong sự lãnh đạo trưởng thành không phụ thuộc vào một cá tính
  • Sự nhân lên — các trưởng lão dấy lên các trưởng lão khác, các hội chúng gây dựng các hội chúng
  • Sự bảo vệ — giáo lý lành mạnh được giữ gìn, sự phân rẽ bị kiềm chế, bầy chiên được chăn
  • Sự hiệp nhất — sự lãnh đạo chia sẻ phản ánh thân thể nó dẫn dắt
  • Tâm Đấng Christ — không có người nào ở trên đỉnh; Đấng Christ mới là Đầu

Những Điểm Chính

  • Chức trưởng lão theo Kinh Thánh mang tính tập thể, đặt trọng tâm vào phẩm cách và được chia sẻ chung
  • Trưởng lão, giám mục, và chức năng chăn bầy mô tả một chức vụ từ ba góc độ — Công Vụ 20:17 và 28 dùng cả hai danh xưng cho cùng một nhóm người
  • Mọi ví dụ trong Tân Ước đều cho thấy nhiều trưởng lão trong một hội thánh hoặc thành phố duy nhất; không có một ví dụ nào về một trưởng lão duy nhất cai trị một mình
  • Các tiêu chuẩn là về phẩm cách, gia đình, giáo lý lành mạnh, và sự trưởng thành — không phải bằng cấp, sức thu hút cá nhân, hay kỹ năng kinh doanh
  • Các trưởng lão chăn bầy, dạy dỗ, giám sát, cai trị, chăm lo linh hồn, và làm gương
  • Thẩm quyền là thực sự nhưng được bày tỏ qua tấm gương và sự phục vụ, không bao giờ qua sự thống trị
  • Đấng Christ là Đấng Chăn Bầy Tối Cao; các trưởng lão chăn bầy với tư cách là người chăn bầy phó của Ngài, cùng nhau
  • Các hội thánh tại gia và hội chúng nhỏ cần chức trưởng lão nhiều hơn — không phải ít hơn — so với các hội thánh thể chế lớn hơn