Khi hầu hết mọi người nghe từ "thờ phượng," họ nghĩ đến âm nhạc — một ban nhạc, một người dẫn thờ phượng, những bài hát chiếu trên màn hình, hội chúng hát theo. Đó đã trở thành hình ảnh mặc định trong nhiều hội thánh. Nhưng bức tranh về sự thờ phượng trong Tân Ước thì rộng hơn, sâu sắc hơn, và có sự tham gia của toàn thể hội chúng hơn thế. Và trong một hội thánh tại gia hay buổi nhóm nhỏ, việc phục hồi bức tranh Tân Ước này là một trong những điều đẹp đẽ nhất có thể xảy ra.
Thờ phượng trong hội thánh tại gia không phải là phiên bản rút gọn của sự thờ phượng trên sân khấu. Đó là phiên bản gốc. Âm nhạc là một phần của nó, nhưng chỉ là một phần. Thờ phượng trong Tân Ước là sự đáp lại Đức Chúa Trời bằng cả thân thể, mọi chi thể, được Thánh Linh dẫn dắt — đáp lại Ngài là ai.
Thờ Phượng Thực Sự Là Gì
Trong Kinh Thánh, thờ phượng luôn gắn liền với sự kính sợ, sự dâng mình và sự tương thông với Đức Chúa Trời. Từ tiếng Hê-bơ-rơ shachah có nghĩa là cúi xuống, phủ phục. Từ tiếng Hy Lạp proskuneō có nghĩa là tiến đến và hôn tay — một biểu hiện của sự tôn kính và tình yêu. Thờ phượng không phải, ở bản chất của nó, là về một bài hát. Đó là về tư thế của lòng hướng đến Đức Chúa Trời — và tất cả những gì tuôn chảy từ tư thế đó.
Hãy đến, chúng ta hãy thờ lạy và quì gối xuống; hãy quì trước mặt Giê-hô-va là Đấng dựng nên chúng ta.
— Thi Thiên 95:6 (Bản Truyền Thống 1934)
Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy.
— Giăng 4:24 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em.
— Rô-ma 12:1 (Bản Truyền Thống 1934)
Câu cuối này thật đáng chú ý. Phao-lô gọi việc dâng thân thể chúng ta — cả cuộc đời chúng ta — cho Đức Chúa Trời là "sự thờ phượng phải lẽ" (từ tiếng Hy Lạp là latreia, thường được dịch là "thờ phượng" hay "phục vụ thuộc linh"). Thờ phượng theo nghĩa rộng nhất trong Kinh Thánh là một cuộc đời dâng hiến cho Đức Chúa Trời. Ca hát là một biểu hiện của nó. Cầu nguyện là một biểu hiện khác. Dạy dỗ, dâng hiến, phục vụ, vâng lời, chịu khổ cách tốt đẹp và nhóm họp với dân Ngài cũng vậy.
Buổi Nhóm Có Sự Tham Gia Của Toàn Thể
Đoạn Tân Ước quan trọng nhất nói về hình thức của một buổi nhóm hội thánh là 1 Cô-rinh-tô 14:26:
Vậy, hỡi anh em, khi anh em nhóm lại, mỗi người trong anh em hoặc có một bài hát, hoặc có một bài giảng, hoặc có một điều tỏ ra, hoặc có nói tiếng lạ, hoặc có giải nghĩa; hãy làm mọi điều đó cho có ích lợi chung.
— 1 Cô-rinh-tô 14:26 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy đọc lại những lời đó thật chậm. Mỗi người trong anh em. Không phải một người biểu diễn trong khi mọi người ngồi xem. Mỗi người — nhiều tín đồ — đều có điều gì đó để mang đến buổi nhóm: một bài hát (một thánh ca hay câu Kinh Thánh), một bài giảng, một tiếng lạ (với sự giải nghĩa), một điều tỏ ra, một sự giải nghĩa. Buổi nhóm có sự tham gia của toàn thể. Nó được thiết kế để có sự tham gia của toàn thể. Phao-lô xem sự tham gia như điều bình thường trong Tân Ước.
Đây là một trong những lý do mạnh nhất khiến hội thánh tại gia và các buổi nhóm nhỏ có vị trí độc đáo để phục hồi điều mà thờ phượng được thiết kế để trở thành. Trong một buổi nhóm nhỏ, mọi tiếng nói đều được lắng nghe. Mọi ân tứ đều có không gian. Mọi chi thể đều có thể đóng góp. Thờ phượng trên sân khấu đòi hỏi sự thờ phượng của khán giả. Thờ phượng trong phòng khách mời tất cả mọi người vào.
Bốn Trụ Cột của Buổi Nhóm
Khi các tín đồ thời kỳ đầu nhóm lại, bốn điều luôn hiện diện:
Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện.
— Công Vụ 2:42 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây là những trụ cột nền tảng của sự thờ phượng trong Tân Ước.
1. Lời Dạy của Các Sứ Đồ
Giảng dạy lành mạnh Lời Đức Chúa Trời. Không phải giải trí. Không phải trị liệu tâm lý. Lời Chúa, được dạy dỗ cẩn thận, với sự kính trọng và với sự ứng dụng thực tiễn. Trong một hội thánh tại gia, điều này có thể luân phiên giữa các tín đồ trưởng thành. Trong một buổi nhóm nhỏ, một hoặc hai trưởng lão có thể đảm nhận phần lớn việc dạy dỗ. Dù theo cách nào, Lời Chúa là trung tâm, và điều được dạy phải lành mạnh.
2. Sự Thông Công
Từ tiếng Hy Lạp là koinōnia — sự chia sẻ, sự đối tác, cuộc sống chung. Không phải cà phê trong tiền sảnh. Không phải bắt tay lịch sự ở cửa vào. Cuộc sống chia sẻ thực sự. Biết nhau. Gánh nặng của nhau. Cầu nguyện cho nhau. Ăn uống cùng nhau. Để nhau biết hoàn cảnh thực tế trong cuộc sống.
Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, và như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ.
— Ga-la-ti 6:2 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy hãy xưng tội cùng nhau, và cầu nguyện cho nhau, hầu cho anh em được lành bịnh; người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện, thật có linh nghiệm lắm.
— Gia-cơ 5:16 (Bản Truyền Thống 1934)
Loại sự thông công này là môi trường tự nhiên của một hội thánh tại gia. Điều đó khó hơn — dù không phải là không thể — trong một hội trường lớn.
3. Lễ Bẻ Bánh
Tiệc Thánh của Chúa. Tưởng nhớ sự chết của Ngài cho đến khi Ngài đến:
Vì tôi có nhận nơi Chúa điều tôi đã dạy cho anh em: Ấy là Đức Chúa Jêsus, trong đêm Ngài bị nộp, lấy bánh, tạ ơn xong, bẻ ra mà phán rằng: Này là thân thể ta, vì các ngươi mà phó cho; hãy làm điều nầy để nhớ ta.
— 1 Cô-rinh-tô 11:23–24 (Bản Truyền Thống 1934)
Cũng vậy, sau khi ăn bữa tối rồi, Ngài lấy chén mà phán rằng: Chén nầy là giao ước mới trong huyết ta; hễ khi nào các ngươi uống, hãy làm điều nầy để nhớ ta. Thật vậy, mỗi lần anh em ăn bánh nầy, uống chén nầy, thì rao sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến.
— 1 Cô-rinh-tô 11:25–26 (Bản Truyền Thống 1934)
Tiệc Thánh được cử hành thường xuyên, cộng đồng, và đầy ý nghĩa thờ phượng. Nó thuộc về buổi nhóm. Một ổ bánh mì đơn giản, một chén, những lời từ Chúa — bàn tiệc của Chúa được dọn trong nhà của một trong những người thuộc về Ngài — đó chính xác là điều hội thánh thời kỳ đầu đã làm.
4. Sự Cầu Nguyện
Hãy nhờ Đức Thánh Linh, thường thường làm đủ mọi thứ cầu nguyện và nài xin. Hãy dùng sự đó mà tỉnh thức, bền đổ cầu nguyện cho hết thảy các thánh đồ.
— Ê-phê-sô 6:18 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy, trước hết mọi sự, ta dặn phải khẩn nguyện, cầu xin, kêu van, tạ ơn, cho mọi người.
— 1 Ti-mô-thê 2:1 (Bản Truyền Thống 1934)
Cầu nguyện chung là phần bình thường của mỗi buổi nhóm. Cầu nguyện cho nhau. Cầu nguyện cho Tin Lành. Cầu nguyện cho người bệnh. Cầu nguyện trong Thánh Linh và cầu nguyện bằng sự hiểu biết. Ngợi khen. Thờ phượng. Cầu thay. Cảm tạ. Hội thánh thời kỳ đầu cầu nguyện khi họ nhóm lại, và họ cầu nguyện thường xuyên.
Các Ân Tứ của Thánh Linh trong Buổi Nhóm
Đây là chiều kích của sự thờ phượng Tân Ước đã bị mất nhiều nhất trong nhiều hội thánh hiện đại và mà hội thánh tại gia cùng các buổi nhóm nhỏ có vị trí tốt nhất để phục hồi.
Khi hội thánh thời kỳ đầu nhóm lại, Đức Thánh Linh đang tích cực hành động qua các chi thể trong thân thể. Phao-lô liệt kê các ân tứ:
Vả, sự ban ơn của Đức Thánh Linh, thì ai nấy đều được vì ích lợi chung. Vì, người nầy nhờ Đức Thánh Linh được lời nói khôn ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh Linh ấy, được lời nói có tri thức; người khác được đức tin, cũng bởi một Đức Thánh Linh đó; kẻ khác được ơn chữa bịnh, bởi một Đức Thánh Linh; người khác được làm phép lạ; kẻ khác được nói tiên tri; kẻ khác được phân biệt các thần; người khác được nói nhiều thứ tiếng; kẻ khác được giải nghĩa các tiếng. Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người.
— 1 Cô-rinh-tô 12:7–11 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây không phải là những điều kỳ lạ của lịch sử. Chúng không phải là "chỉ dành cho thời đại các sứ đồ." Phao-lô đang viết những hướng dẫn cho hội thánh đang nhóm họp, và ông kỳ vọng những ân tứ này hoạt động. Ông dành ba chương của 1 Cô-rinh-tô (12, 13, 14) để dạy hội thánh cách vận hành tốt những ân tứ này — điều đó hoàn toàn không cần thiết nếu các ân tứ không còn hoạt động nữa.
Nói Tiên Tri
Hãy đeo đuổi tình yêu thương, và cũng ân cần tìm kiếm các sự ban cho thiêng liêng, nhứt là ơn nói tiên tri.
— 1 Cô-rinh-tô 14:1 (Bản Truyền Thống 1934)
Còn kẻ nói tiên tri, thì nói với người ta để gây dựng, khuyên bảo, yên ủi.
— 1 Cô-rinh-tô 14:3 (Bản Truyền Thống 1934)
Nói tiên tri trong buổi nhóm Tân Ước không phải là bói toán. Đó là Thánh Linh phán qua một tín đồ đến với thân thể — một lời gây dựng, khuyên bảo hay yên ủi. Phao-lô nói với người Cô-rinh-tô hãy ân cần tìm kiếm ân tứ này một cách đặc biệt. Nói tiên tri thuộc về buổi nhóm.
Tiếng Lạ và Sự Giải Nghĩa
Bằng có ai nói tiếng lạ, chỉ nên hai hoặc ba người, mỗi người nói theo lượt mình, và cần phải có một người giải nghĩa. Nếu không có ai giải nghĩa, thì người nói tiếng lạ phải yên lặng ở trong hội thánh, chỉ nói một mình với Đức Chúa Trời thôi.
— 1 Cô-rinh-tô 14:27–28 (Bản Truyền Thống 1934)
Tiếng lạ trong buổi nhóm, khi đi kèm với sự giải nghĩa, hoạt động như sự nói tiên tri — xây dựng thân thể. Tiếng lạ không có sự giải nghĩa dùng cho sự cầu nguyện cá nhân:
Vì người nói tiếng lạ, không phải nói với người ta, nhưng nói với Đức Chúa Trời; vì chẳng có ai hiểu họ, họ nói lẽ mầu nhiệm trong tâm thần.
— 1 Cô-rinh-tô 14:2 (Bản Truyền Thống 1934)
Cả hai đều có chỗ của mình — ân tứ công cộng trong buổi nhóm, ân tứ riêng tư trong cầu nguyện cá nhân.
Chữa Lành
Trong anh em có ai đau ốm chăng? hãy mời các trưởng lão Hội thánh đến, sau khi nhân danh Chúa xức dầu cho người bịnh rồi, thì các trưởng lão hãy cầu nguyện cho người. Sự cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu người bịnh, Chúa sẽ đỡ người dậy; nếu người đã phạm tội, cũng sẽ được tha.
— Gia-cơ 5:14–15 (Bản Truyền Thống 1934)
Người bệnh được cầu nguyện cho. Tay được đặt lên. Chúa chữa lành. Đây là điều bình thường. Đây là điều bình thường.
Lời Khôn Ngoan và Lời Tri Thức
Thánh Linh ban một lời khôn ngoan — sự thấu hiểu siêu nhiên cho một tình huống cụ thể. Thánh Linh ban một lời tri thức — sự nhận biết siêu nhiên về điều gì đó mà người nói không có cách nào biết được theo cách tự nhiên. Những điều này xây dựng thân thể và xác nhận sự hiện diện của Chúa trong buổi nhóm.
Phân Biệt Các Thần
Thánh Linh bày tỏ điều gì đến từ Ngài, điều gì đến từ tâm hồn con người, và điều gì đến từ kẻ thù. Điều này bảo vệ buổi nhóm khỏi sự lừa dối và nhầm lẫn.
Đức Tin và Làm Phép Lạ
Một ân sủng đặc biệt để tin vào điều không thể. Một ân sủng đặc biệt để chứng kiến điều siêu nhiên diễn ra. Chúa vẫn còn làm phép lạ giữa dân Ngài.
Trật Tự và Thánh Linh Cùng Nhau
Buổi nhóm được Thánh Linh dẫn dắt không phải là hỗn loạn. Nó có trật tự. Phao-lô đưa ra những hướng dẫn rõ ràng:
Bằng có ai nói tiếng lạ, chỉ nên hai hoặc ba người, mỗi người nói theo lượt mình, và cần phải có một người giải nghĩa.
— 1 Cô-rinh-tô 14:27 (Bản Truyền Thống 1934)
Những kẻ nói tiên tri, hãy nói hai hoặc ba người, và những kẻ khác hãy xét đoán.
— 1 Cô-rinh-tô 14:29 (Bản Truyền Thống 1934)
Vì Đức Chúa Trời chẳng phải là Chúa của sự lộn lạo, bèn là Chúa của sự bình an, như trong hết thảy các hội thánh của các thánh đồ.
— 1 Cô-rinh-tô 14:33 (Bản Truyền Thống 1934)
Mọi sự hãy được làm cho phải phép và theo thứ tự.
— 1 Cô-rinh-tô 14:40 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy lưu ý cách Phao-lô xử lý điều này. Ông không dập tắt các ân tứ để giữ trật tự. Ông dạy hội thánh vận hành các ân tứ trong trật tự. Hai hoặc ba người nói tiên tri. Những người còn lại xét đoán. Từng người một. Tiếng lạ với sự giải nghĩa. Mọi sự đều để gây dựng. Trật tự và Thánh Linh không phải là kẻ thù của nhau — chúng hoạt động cùng nhau khi thân thể được dạy dỗ tốt.
Điều Này Trông Như Thế Nào trong Hội Thánh Tại Gia
Hãy để tôi mô tả điều này thực sự trông như thế nào trong một buổi nhóm hội thánh tại gia hay buổi nhóm nhỏ.
Một vài gia đình đến nhà ai đó. Có sự chào đón và ấm áp. Mọi người ngồi vào phòng khách — đôi khi với ghế, đôi khi trên sàn.
Ai đó mở đầu bằng lời cầu nguyện — đôi khi là chủ nhà, đôi khi là người mà Thánh Linh thúc giục. Lời cầu nguyện chân thành và không vội vàng. Những người khác có thể cầu nguyện tiếp theo, trong sự hiệp một.
Tiếp theo là những bài hát. Chúng có thể được dẫn bởi người chơi đàn guitar, hoặc hát theo nhạc nền từ điện thoại, hoặc đơn giản là hát từ trí nhớ. Hai hoặc ba bài. Đôi khi là một bài thánh ca, đôi khi là một bài hát đương đại, đôi khi là một bài hát tự phát mà ai đó bắt đầu. Những giọng hát hòa quyện. Không có sân khấu.
Kinh Thánh được đọc. Đôi khi một chương, đôi khi một đoạn đang được học qua nhiều tuần. Bản thân việc đọc đã là thờ phượng. Đôi khi theo sau việc đọc là một khoảng lặng ngắn — không gian để Thánh Linh phán.
Bài giảng được đưa ra. Bởi một trưởng lão, hoặc bởi một tín đồ trưởng thành khác có ân tứ. Nó được đặt nền tảng trên bản văn. Nó không phải là giải trí. Nó áp dụng Lời Chúa vào nơi mọi người thực sự đang sống. Nó có thể kéo dài hai mươi phút hoặc một giờ, tùy thuộc vào buổi nhóm.
Sau bài giảng, có không gian. Mọi người chia sẻ điều Chúa đang làm trong cuộc sống của họ. Ai đó đưa ra lời khích lệ. Ai đó chia sẻ một câu Kinh Thánh mà Thánh Linh nhấn mạnh trong suốt bài giảng. Ai đó đưa ra một lời tiên tri — ngắn gọn, rõ ràng, gây dựng. Các trưởng lão cân nhắc; thân thể tiếp nhận.
Người bệnh được cầu nguyện cho. Những người đang gặp khó khăn được cầu nguyện cho. Tay được đặt lên. Không có sự vội vàng.
Tiệc Thánh của Chúa được chia sẻ, có thể hàng tuần, có thể khi Thánh Linh dẫn dắt. Bánh và chén, những lời từ Chúa, một khoảnh khắc tưởng nhớ sự chết và sự tái lâm của Ngài.
Bữa ăn được chia sẻ, hoặc đồ ăn nhẹ. Cuộc trò chuyện trở nên sâu sắc hơn. Mọi người nán lại. Sự thông công là thực sự vì mọi người thực sự biết nhau.
Đây là sự thờ phượng. Toàn bộ điều đó là sự thờ phượng. Không chỉ những bài hát.
Những Gì Thờ Phượng Bao Gồm — Danh Sách Đầy Đủ Hơn
Trong một hội thánh tại gia hay buổi nhóm nhỏ, sự thờ phượng có thể bao gồm bất kỳ và tất cả những điều này:
- Hát cùng nhau — có hoặc không có nhạc cụ
- Đọc Kinh Thánh to tiếng như sự thờ phượng
- Cầu nguyện tự phát cảm tạ và ca ngợi
- Những khoảnh khắc yên lặng trong sự kính sợ trước mặt Chúa
- Những lời chứng tôn cao điều Đức Chúa Trời đã làm
- Những lời được Thánh Linh dẫn dắt — lời tiên tri, lời khôn ngoan, lời tri thức — được ban ra để gây dựng thân thể
- Tiếng lạ với sự giải nghĩa cho buổi nhóm
- Cầu nguyện bằng tiếng lạ riêng tư và cộng đồng
- Tiệc Thánh — tưởng nhớ sự chết của Chúa
- Xưng tội và cầu nguyện cho nhau
- Đặt tay để chữa lành và phục vụ
- Dâng hiến như một hành động thờ phượng
- Dạy dỗ Lời Đức Chúa Trời
- Những hành động vâng phục tuôn chảy từ buổi nhóm vào suốt tuần
Đây không phải là những món trong thực đơn để chọn lựa. Chúng là những biểu hiện tự nhiên của một thân thể tín đồ đáp lại Đức Chúa Trời là ai giữa vòng họ.
Nhạc Thu Âm trong Hội Thánh Tại Gia
Một lưu ý thực tế. Nhiều hội thánh tại gia không có người dẫn thờ phượng, người chơi đàn guitar, hay bất kỳ ai có âm nhạc. Điều đó hoàn toàn ổn. Nhạc thờ phượng được thu âm — từ điện thoại của bạn, từ dịch vụ phát trực tuyến, trên đĩa CD, hoặc qua loa nhỏ — là một lựa chọn hoàn toàn phù hợp với Kinh Thánh.
Điều quan trọng không phải là ai đang chơi nhạc. Điều quan trọng là liệu thân thể có đang tham gia hay không. Một nhóm nhỏ thờ phượng cùng nhau theo nhạc nền, với những tấm lòng dâng hiến, tay giơ cao, giọng hát cất lên, và Thánh Linh hiện diện — đó là sự thờ phượng. Không có gì kém hơn về điều đó cả.
Điều không hữu ích là biến âm nhạc thành trung tâm điểm. Trung tâm điểm của sự thờ phượng Tân Ước không phải là âm nhạc. Đó là Đấng Christ — và cuộc sống có sự tham gia của toàn thể thân thể xung quanh Ngài.
Thờ Phượng như Một Lối Sống
Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử nghiệm cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.
— Rô-ma 12:1–2 (Bản Truyền Thống 1934)
Sự thờ phượng sâu sắc nhất không phải là điều xảy ra tại buổi nhóm. Đó là điều tuôn chảy từ buổi nhóm vào phần còn lại của cuộc sống.
- Cầu nguyện với vợ/chồng và con cái vào bữa ăn là sự thờ phượng
- Tha thứ cho người đã làm sai với bạn là sự thờ phượng
- Dâng hiến rộng rãi và âm thầm là sự thờ phượng
- Nói thật khi điều đó tốn kém cho bạn là sự thờ phượng
- Làm việc trung thực tại nơi làm việc là sự thờ phượng
- Chăm sóc người yếu đuối là sự thờ phượng
- Bước đi trong sự vâng phục ngày qua ngày là sự thờ phượng
Buổi nhóm hội thánh tại gia huấn luyện và định hình thân thể cho lối sống này. Bản thân buổi nhóm là sự thờ phượng thực sự. Nhưng buổi nhóm cũng nuôi dưỡng và định hình sự thờ phượng của phần còn lại của tuần.
Những Câu Hỏi Thường Gặp
Hội thánh tại gia của chúng tôi không có nhạc sĩ. Chúng tôi có thể thờ phượng không?
Có. Hãy dùng nhạc thu âm. Hãy hát không có nhạc cụ. Hãy đọc to các Thi Thiên như sự thờ phượng. Chúa không đo lường sự thờ phượng bằng chất lượng âm nhạc. Ngài đo lường sự thờ phượng bằng những tấm lòng.
Chúng tôi có cần phải hát mỗi lần nhóm lại không?
Không. Ca hát là một hình thức thờ phượng; nó không bắt buộc phải có trong mỗi buổi nhóm. Bốn trụ cột của Công Vụ 2:42 — lời dạy của các sứ đồ, sự thông công, lễ bẻ bánh và sự cầu nguyện — là những yếu tố nền tảng. Ca hát phù hợp một cách tự nhiên trong những điều đó, nhưng nó không phải là tiêu chuẩn để xác định liệu sự thờ phượng đã xảy ra hay chưa.
Làm thế nào để chúng tôi xử lý những lời tiên tri và các ân tứ mà không trở nên kỳ lạ hay hỗn loạn?
Hãy dạy dỗ thân thể thật tốt. 1 Cô-rinh-tô 12, 13 và 14 được viết chính xác cho lý do này. Vận hành trong tình yêu thương (1 Cô-rinh-tô 13). Giới hạn tiếng lạ ở hai hoặc ba người với sự giải nghĩa (1 Cô-rinh-tô 14:27). Để hai hoặc ba người nói tiên tri và để những người khác xét đoán (1 Cô-rinh-tô 14:29). Giữ mọi thứ có trật tự (1 Cô-rinh-tô 14:40). Các trưởng lão trưởng thành định hướng tông điệu. Thân thể lớn lên trong trật tự được Thánh Linh dẫn dắt theo thời gian.
Chúng tôi có thể cử hành Tiệc Thánh trong nhà mình không?
Hoàn toàn có. Tiệc Thánh của Chúa được thiết lập trong một ngôi nhà, quanh một bữa ăn. Không có hướng dẫn nào trong Tân Ước gắn kết Tiệc Thánh với một tòa nhà cụ thể hay với những giáo sĩ được phong chức. Thân thể của Đấng Christ, nhóm họp trong danh Ngài, bẻ bánh cùng nhau như Ngài đã truyền dạy.
Nếu một số thành viên của hội thánh tại gia chúng tôi nghi ngờ về các ân tứ của Thánh Linh thì sao?
Hãy dạy dỗ nhẹ nhàng. Hãy để Lời Chúa làm công việc của nó. Vận hành các ân tứ trong trật tự. Thân thể trưởng thành theo thời gian. Tránh ép buộc hay đòi hỏi. Tôn trọng nơi mỗi thành viên đang ở trong cuộc hành trình của họ trong khi tiếp tục dạy những gì Kinh Thánh dạy.
Suy Nghĩ Cuối Cùng
Thờ phượng trong hội thánh tại gia không phải là phiên bản rút gọn của sự thờ phượng "thực sự." Đó là điều gần nhất với sự thờ phượng Tân Ước mà hầu hết các tín đồ sẽ từng trải nghiệm. Có sự tham gia của toàn thể. Được Thánh Linh dẫn dắt. Lấy Đấng Christ làm trung tâm. Được xây dựng xung quanh bốn trụ cột của giáo lý, sự thông công, lễ bẻ bánh và sự cầu nguyện. Cởi mở với các ân tứ của Thánh Linh. Có trật tự mà không vô hồn. Tự do mà không hỗn loạn.
Đây là điều thờ phượng được thiết kế để trở thành.
Nhưng giờ đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: Ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích.
— Giăng 4:23 (Bản Truyền Thống 1934)
Những Điểm Chính
- Thờ phượng không chỉ là âm nhạc — đó là sự đáp lại của một tấm lòng dâng hiến với Đức Chúa Trời là ai
- Buổi nhóm Tân Ước có sự tham gia của toàn thể, không phải của khán giả — mỗi chi thể đóng góp
- Bốn trụ cột là lời dạy của các sứ đồ, sự thông công, lễ bẻ bánh và sự cầu nguyện
- Các ân tứ của Thánh Linh được thiết kế cho buổi nhóm — lời tiên tri, tiếng lạ với sự giải nghĩa, chữa lành, lời khôn ngoan và tri thức, phân biệt các thần
- Trật tự và Thánh Linh hoạt động cùng nhau; Phao-lô dạy hội thánh vận hành các ân tứ trong trật tự, không phải im lặng chúng
- Nhạc thu âm là tốt; tiêu chuẩn của sự thờ phượng là những tấm lòng, không phải kỹ năng âm nhạc
- Sự thờ phượng tại buổi nhóm định hình sự thờ phượng của phần còn lại của cuộc sống