Trong bối cảnh nhiều tín đồ đang suy nghĩ lại về bản chất thực sự của hội thánh, một câu hỏi cứ liên tục nổi lên: Hội thánh tại gia có thể tồn tại mà không cần mục sư không?
Câu trả lời ngắn gọn là: có.
Câu trả lời dài hơn thì thú vị hơn nhiều — vì Tân Ước cho thấy rằng mô hình một mục sư duy nhất mà hầu hết mọi người hình dung khi nghe từ "mục sư" thực ra không phải là khuôn mẫu của Tân Ước. Khuôn mẫu trong Kinh Thánh là nhiều trưởng lão cùng chăn dắt đoàn chiên, dưới quyền của Đấng Christ là Người Chăn Chiên Tối Thượng, với các ân tứ của Thánh Linh vận hành qua từng thành viên trong thân thể.
Đây không phải là sự chống đối các mục sư hay các hội thánh. Đây là sự phục hồi cách Kinh Thánh thực sự mô tả sự lãnh đạo trong hội thánh địa phương.
Trước Hết, "Hội Thánh" Là Gì?
Từ tiếng Hy Lạp được dịch là "hội thánh" trong Tân Ước là ekklesia (hội chúng được kêu gọi) — theo nghĩa đen là "một hội chúng được kêu gọi ra." Từ này mang ý nghĩa dân sự và thuộc linh sâu sắc trong thế kỷ đầu tiên. Một ekklesia là hội đồng công cộng của các công dân được triệu tập để đưa ra quyết định, quản lý công việc và thực thi quyền lực tập thể.
Khi Chúa Jêsus phán, "Ta sẽ xây dựng Hội Thánh Ta" (Ma-thi-ơ 16:18), Ngài không mô tả một tổ chức, một tòa nhà hay một cơ quan tôn giáo. Ngài mô tả một cộng đồng được Thánh Linh ban năng lực của dân Ngài, được kêu gọi ra khỏi thế gian, tụ họp xung quanh Ngài, mang lấy quyền năng và sứ mệnh của Ngài.
Tân Ước không bao giờ dùng "hội thánh" để chỉ một tòa nhà. Đền thờ được tái lập — trong xương thịt và máu huyết, trong chính các tín đồ:
Anh em há chẳng biết mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và Thánh Linh Đức Chúa Trời ở trong anh em sao?
— 1 Cô-rinh-tô 3:16 (Bản Truyền Thống 1934)
Anh em cũng như đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng, làm chức tế lễ thánh, đặng dâng của tế lễ thiêng liêng, nhờ Jêsus Christ mà đẹp ý Đức Chúa Trời.
— 1 Phi-e-rơ 2:5 (Bản Truyền Thống 1934)
Điều này có nghĩa là một vài tín đồ tụ họp trong phòng khách, xung quanh một quyển Kinh Thánh mở, nhân danh Chúa Jêsus, là hội thánh cũng hoàn toàn như một hội trường ngàn chỗ ngồi với sân khấu và đèn chiếu. Chúa Jêsus đã phán thẳng:
Vì nơi nào có hai ba người nhóm lại nhân danh Ta, thì Ta ở giữa họ.
— Ma-thi-ơ 18:20 (Bản Truyền Thống 1934)
Ngài không đề cập đến bục giảng, sân khấu, bằng cấp hay lương bổng. Ngài đề cập đến danh Ngài và sự hiện diện của Ngài. Chính điều đó làm cho một buổi nhóm trở thành hội thánh.
Điều Đáng Ngạc Nhiên Về Từ "Mục Sư"
Đây là điều mà hầu hết các tín đồ chưa bao giờ được nghe: từ tiếng Hy Lạp được dịch là mục sư / người chăn chiên (poimēn) xuất hiện khoảng mười tám lần trong Tân Ước — nhưng chỉ trong một chỗ duy nhất nó được dùng như tên một ân tứ chức vụ cho những người phục vụ thân thể Đấng Christ. Chỗ duy nhất đó là Ê-phê-sô 4:11.
Đây là câu đó:
Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, người kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng Tin Lành, kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư.
— Ê-phê-sô 4:11 (Bản Truyền Thống 1934)
Từ tiếng Hy Lạp ở đây là poimēn — có nghĩa là người chăn chiên. Trong toàn bộ Tân Ước, danh từ này xuất hiện khoảng mười tám lần. Hầu hết các lần đó mô tả chính Đấng Christ — "Ta là người chăn chiên hiền lành" (Giăng 10:11, Bản Truyền Thống 1934), "Đấng Chăn Chiên lớn của chiên" (Hê-bơ-rơ 13:20, Bản Truyền Thống 1934), "Đấng Chăn và Giám mục của linh hồn anh em" (1 Phi-e-rơ 2:25, Bản Truyền Thống 1934), "Đấng Chăn Chiên tối cao" (1 Phi-e-rơ 5:4, Bản Truyền Thống 1934). Một số lần đề cập đến những người chăn chiên theo nghĩa đen — bao gồm những người ở trong cánh đồng khi Chúa Jêsus giáng sinh (Lu-ca 2:8). Một số lần khác là hình ảnh tổng quát về chiên không có người chăn (Ma-thi-ơ 9:36, Mác 6:34). Với tư cách là tên ân tứ chức vụ cho các tôi tớ của thân thể Đấng Christ, Ê-phê-sô 4:11 đứng một mình. Không có đoạn văn Tân Ước nào dùng poimēn làm danh hiệu cho một người đàn ông cai quản một hội chúng địa phương, ban cho ông quyền lực độc tôn, đặt ông trên sân khấu, hay đặt ông trên các trưởng lão.
Khi Tân Ước mô tả công việc chăn dắt được trao cho các lãnh đạo địa phương, nó dùng động từ — poimainō, "chăn dắt" — và giao phó công việc đó cho các trưởng lão, số nhiều:
Vậy, hãy giữ lấy mình và cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng huyết của chính mình.
— Công Vụ 20:28 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời ở giữa anh em, làm kẻ coi sóc.
— 1 Phi-e-rơ 5:2 (Bản Truyền Thống 1934)
Việc chăn dắt là công việc. Chức vụ là trưởng lão.
Cùng Một Người, Hai Tên Gọi: Bằng Chứng Từ Công Vụ 20
Bằng chứng rõ ràng nhất rằng chức vụ trong Tân Ước là trưởng lão — chứ không phải "mục sư" — là lời từ biệt của Phao-lô với các lãnh đạo Ê-phê-sô trong Công Vụ 20. Chỉ trong một đoạn văn ngắn, Phao-lô gọi cùng một nhóm người bằng hai danh hiệu khác nhau và giao phó cho họ một công việc cụ thể:
Từ thành Mi-lê, Phao-lô sai người đến thành Ê-phê-sô, mời các trưởng lão [presbyterous] của Hội thánh đến.
— Công Vụ 20:17 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy, hãy giữ lấy mình và cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc [episkopous], để chăn [poimainein] Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng huyết của chính mình.
— Công Vụ 20:28 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy đọc kỹ hai câu đó. Cùng một nhóm người được:
- Gọi là trưởng lão (presbyterous) trong câu 17
- Gọi là giám mục (episkopous) trong câu 28
- Được lệnh chăn dắt (poimainein — động từ) bầy chiên trong câu 28
Hãy chú ý điều Phao-lô không gọi họ. Ông không gọi họ là poimenes — mục sư (danh từ). Ông gọi họ là trưởng lão và giám mục, và ông nói với họ rằng công việc của các trưởng lão và giám mục là chăn dắt. Việc chăn dắt là điều họ làm. Chức vụ là trưởng lão.
Phi-e-rơ theo đúng khuôn mẫu đó:
Vậy ta là trưởng lão đồng với anh em, là người chứng kiến sự thương khó của Đấng Christ, và cũng được dự phần vinh hiển sẽ hiện ra về sau, ta khuyên bảo các trưởng lão [presbyterous] trong anh em: Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời ở giữa anh em, làm kẻ coi sóc [episkopountes].
— 1 Phi-e-rơ 5:1–2 (Bản Truyền Thống 1934)
Cùng một khuôn mẫu. Các trưởng lão. Các giám mục. Chăn dắt (động từ). Và rồi vài câu sau đó:
Và đến khi Đấng Chăn Chiên tối cao [Archipoimenos] hiện ra, anh em sẽ được mão triều thiên vinh hiển không hay tàn héo.
— 1 Phi-e-rơ 5:4 (Bản Truyền Thống 1934)
Đấng Chăn Chiên Tối Thượng — Archipoimēn — là Đấng Christ. Không phải một người đàn ông. Không phải một mục sư cấp cao. Không phải một lãnh đạo giáo phái. Công việc chăn dắt thuộc về Đấng Christ trước tiên, và các trưởng lão chăn dắt với tư cách là những người chăn chiên dưới quyền Ngài — cùng nhau, số nhiều, chịu trách nhiệm trước Ngài.
Vậy Mục Sư Trong Ê-phê-sô 4:11 Là Gì?
Nếu "mục sư" với tư cách là một danh hiệu không phải là một chức vụ, thì mục sư trong Ê-phê-sô 4:11 là gì?
Trong Ê-phê-sô 4:11, Đấng Christ ban các ân tứ cho thân thể. Ngài cho một số người làm sứ đồ, một số người làm tiên tri, một số người làm thầy giảng Tin Lành, và một số người làm mục sư và giáo sư. Đây không phải là các chức vụ trong một hội chúng địa phương. Đây là các ân điển — các ân tứ dưới dạng con người — được ban cho toàn bộ thân thể Đấng Christ với một mục đích cụ thể:
Ấy là để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Đấng Christ, cho đến chừng chúng ta thảy đều đạt đến sự hiệp một của đức tin và sự nhận thức Con Đức Chúa Trời, đến người trưởng thành, đến tầm thước vóc giạc của sự đầy dẫy Đấng Christ.
— Ê-phê-sô 4:12–13 (Bản Truyền Thống 1934)
Ba điều cần lưu ý:
Thứ nhất, đây là các ân tứ được ban cho thân thể. Đấng Christ "ban" chúng. Chúng không phải là danh hiệu bạn kiếm được hay chức vị bạn đảm nhiệm. Chúng là các ân điển dưới dạng con người — những cách đặc biệt mà Thánh Linh vận hành qua một số tín đồ nhất định vì lợi ích của toàn thân thể.
Thứ hai, mục đích là trang bị, không phải biểu diễn. Năm chức vụ trang bị các thánh đồ để làm công việc chức dịch — chúng không làm công việc chức dịch thay cho các thánh đồ. Chúng là những huấn luyện viên, không phải đội bóng. Chúng chuẩn bị, đào tạo và phóng thích người khác. Nếu một người có ân tứ mục sư làm tất cả mọi công việc chức dịch một mình, người đó đã hiểu sai vai trò của mình.
Thứ ba, chúng tiếp tục. Cho đến khi tất cả chúng ta đạt đến sự hiệp một của đức tin và sự đầy dẫy của Đấng Christ. Điều đó vẫn chưa xảy ra. Vì vậy chúng vẫn còn.
Vậy ân tứ mục sư có tồn tại. Một người nam — hay người nữ — có ân điển poimēn có tấm lòng và năng lực đặc biệt để nuôi dưỡng, bảo vệ và chăm sóc dân Đức Chúa Trời. Ân tứ đó là thật và thân thể cần đến nó. Nhưng mục sư với tư cách là ân điển thì khác với trưởng lão với tư cách là chức vụ. Một người có ân điển mục sư có thể phục vụ với tư cách là một trong các trưởng lão của hội chúng địa phương. Ân điển vận hành qua người đó. Nhưng chức vụ là chung, quyền lực là số nhiều, và danh hiệu "mục sư" được dùng như huy hiệu của một người duy nhất cho một hội chúng không phải là điều Kinh Thánh trao cho chúng ta.
Tính Đa Số: Khuôn Mẫu Bất Biến
Đây là một trong những khuôn mẫu bị bỏ qua nhiều nhất trong Tân Ước. Sự lãnh đạo trong một hội thánh địa phương luôn luôn là số nhiều.
Hai sứ đồ cắt đặt các trưởng lão [số nhiều] trong mỗi Hội thánh [số ít], rồi kiêng ăn cầu nguyện xong, thì giao phó các tín đồ cho Chúa, là Đấng họ đã tin.
— Công Vụ 14:23 (Bản Truyền Thống 1934)
Ta để ngươi ở lại Cơ-rết, hầu cho ngươi sắp đặt mọi sự còn thiếu sót, và theo lệnh ta đã truyền cho, đặt các trưởng lão trong mỗi thành.
— Tít 1:5 (Bản Truyền Thống 1934)
Phao-lô và Ti-mô-thê, tôi tớ của Đức Chúa Jêsus Christ, gởi cho hết thảy các thánh đồ trong Đức Chúa Jêsus Christ ở thành Phi-líp, cùng các giám mục và chấp sự.
— Phi-líp 1:1 (Bản Truyền Thống 1934)
Trong anh em có ai đau ốm chăng? Hãy mời các trưởng lão Hội thánh, họ sẽ nhân danh Chúa xức dầu và cầu nguyện cho người.
— Gia-cơ 5:14 (Bản Truyền Thống 1934)
Mỗi ví dụ đều là số nhiều. Các trưởng lão, trong mỗi hội thánh. Các giám mục và chấp sự, tại Phi-líp. Các trưởng lão, khi có người đau ốm. Không có một ví dụ nào trong Tân Ước về một người điều hành một hội chúng duy nhất một mình.
Điều này bảo vệ hội thánh khỏi những điểm mù, tội lỗi, sự mệt mỏi và sai lầm của một người. Nó bảo vệ chính người lãnh đạo khỏi gánh nặng không thể chịu đựng được khi phải là tất cả mọi thứ cho mọi người. Nó mô hình hóa cho thân thể điều mà chính thân thể được cho là trông giống như thế nào — sự cung cấp hỗ tương, sự phục tùng lẫn nhau, trách nhiệm chung — không phải là biểu diễn độc tấu.
Nhưng Mỗi Hội Thánh Chẳng Phải Cần Một Mục Sư Sao?
Câu trả lời hoàn toàn phụ thuộc vào điều bạn muốn nói bằng từ "mục sư."
Nếu "mục sư" có nghĩa là một người đàn ông duy nhất điều hành một hội chúng, đưa ra hầu hết các quyết định, làm hầu hết việc giảng dạy, thực hiện hầu hết công việc chức dịch, và đứng một mình ở vị trí cao nhất — thì không, Tân Ước không yêu cầu điều đó. Nó thậm chí không mô tả điều đó.
Nếu "mục sư" có nghĩa là ân điển chăn dắt được Thánh Linh ban cho, vận hành qua một hoặc nhiều trưởng lão trong một hội chúng địa phương, thể hiện sự quan tâm của Đấng Christ qua một người nam (hay người nữ) cụ thể đối với dân Ngài — thì có, ân điển đó là hợp Kinh Thánh, có giá trị và cần thiết ở bất cứ nơi nào nó được ban cho.
Hầu hết các hội chúng địa phương khỏe mạnh sẽ có ít nhất một trưởng lão mà qua người đó ân điển mục sư vận hành mạnh mẽ. Đó là một phước lành. Điểm cốt lõi của sự dạy dỗ này không phải là các mục sư với tư cách người chăn dắt không tồn tại. Điểm cốt lõi là:
- Chức vụ là trưởng lão, không phải mục sư
- Chức vụ là số nhiều, không phải đơn độc
- Quyền lực được chia sẻ, không phải tập trung
- Việc chăn dắt là chức năng của tất cả các trưởng lão, với ân điển mục sư vận hành đặc biệt qua một số người trong số họ
- Đấng Chăn Chiên Tối Thượng là Đấng Christ, không phải một người đàn ông
Hội Thánh Hoạt Động Thế Nào Khi Không Có Mô Hình Một Mục Sư?
Đây là câu hỏi thực tiễn đúng đắn. Nếu không có mục sư cấp cao ở vị trí đứng đầu, hội thánh thực sự vận hành như thế nào?
Câu trả lời của Tân Ước: bởi nhiều trưởng lão, với sự tham gia tích cực của mỗi thành viên, dưới sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh, chịu trách nhiệm trước Đấng Christ là Đầu.
Đây là những gì điều đó trông như thế nào trong thực tế:
Nhiều Trưởng Lão Cùng Lãnh Đạo
Một hội thánh nhỏ hay hội thánh tại gia không cần phải bắt đầu với một nhóm trưởng lão hoàn chỉnh. Nhưng theo thời gian, khi những người nam có phẩm cách trưởng thành nổi lên — những người đáp ứng các tiêu chuẩn của Thư Thứ Nhất Ti-mô-thê 3 và Tít 1 — họ được nhận biết và đặt vào vị trí để cùng nhau chăn dắt. Hai hoặc ba người là tính đa số bình thường ở giai đoạn đầu. Năm hoặc bảy người là bình thường trong một hội chúng lớn hơn.
Các trưởng lão này chia sẻ việc giảng dạy, chia sẻ việc giám sát, chia sẻ các quyết định và giữ trách nhiệm lẫn nhau. Họ không phải là một hội đồng quản trị. Họ là những người cha thuộc linh và những người chăn dắt.
Mỗi Thành Viên Đóng Góp
Buổi nhóm có tính tham gia:
Vậy thì, hỡi anh em, khi anh em nhóm lại, ai có bài hát, ai có bài giảng, ai có sự mặc khải, ai có tiếng lạ, ai có sự thông giải; thảy đều nên dùng để gây dựng nhau.
— 1 Cô-rinh-tô 14:26 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây không phải là tùy chọn. Đây là điều bình thường của Tân Ước. Nhiều thành viên đóng góp các bài hát, các bài giảng, các tiếng lạ cùng thông giải, các lời tiên tri, các lời tri thức, các lời khôn ngoan. Các trưởng lão cung cấp sự giám sát và trật tự, nhưng họ không độc quyền buổi nhóm.
Đức Thánh Linh Phân Phát Các Ân Tứ
Mỗi tín đồ đã được ban cho một số biểu hiện của Thánh Linh để xây dựng thân thể:
Đức Thánh Linh tỏ ra trong mỗi người, là vì ích chung cho mọi người.
— 1 Cô-rinh-tô 12:7 (Bản Truyền Thống 1934)
Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời.
— 1 Phi-e-rơ 4:10 (Bản Truyền Thống 1934)
Giảng dạy, khuyến khích, hiếu khách, thương xót, dâng hiến, lãnh đạo, tiên tri, chữa lành — Thánh Linh ban tất cả những điều này cho các thành viên khác nhau của thân thể. Một hội thánh không có một mục sư thống trị duy nhất là một hội thánh mà các ân tứ này có không gian để vận hành.
Các Quyết Định Được Đưa Ra Cùng Nhau
Khi một quyết định thực sự cần được đưa ra, khuôn mẫu Tân Ước không phải là độc tài cũng không phải là dân chủ. Công Vụ 15 cho thấy rõ điều này: các lãnh đạo thảo luận, thân thể hiện diện và tham gia, cuộc thảo luận thực sự xảy ra, kết luận được xác định là ý muốn của Thánh Linh:
Vì Đức Thánh Linh và chúng ta đã ưng rằng chẳng nên đặt gánh nặng nào khác cho anh em ngoài những điều cần yếu nầy.
— Công Vụ 15:28 (Bản Truyền Thống 1934)
Các trưởng lão mang thực quyền quyết định trong một thân thể thực sự tham gia, tất cả cùng tìm kiếm ý muốn của Thánh Linh. Không ai một mình phủ quyết. Không có cuộc bỏ phiếu đại trà nào xác định chân lý.
Đấng Christ Là Đầu
Trên tất cả những điều này — trên mỗi trưởng lão, mỗi buổi nhóm, mỗi quyết định, mỗi ân tứ, mỗi thành viên — Đấng Christ là Đầu. Ngài thực sự hiện diện. Ngài thực sự lãnh đạo. Hội thánh lắng nghe Ngài.
Ngài là đầu của thân thể, tức là đầu của Hội thánh; Ngài là ban đầu, là con đầu lòng từ trong kẻ chết, hầu cho Ngài đứng đầu trong mọi sự.
— Cô-lô-se 1:18 (Bản Truyền Thống 1934)
Nhưng Còn Về Quyền Năng Thuộc Linh Thì Sao?
Một số người lo sợ rằng nếu không có mục sư cấp cao, sẽ không có quyền năng thuộc linh — và hội thánh sẽ trôi dạt, chia rẽ, hay rơi vào sự lừa dối.
Quyền năng thuộc linh thực sự có tồn tại. Kinh Thánh nói rõ về điều đó. Nhưng nó không phải là điều mà hầu hết mọi người nghĩ.
Hãy vâng phục những kẻ dắt dẫn anh em và phải phục dưới quyền họ, vì họ tỉnh thức để giữ linh hồn anh em, như kẻ sẽ phải khai trình.
— Hê-bơ-rơ 13:17 (Bản Truyền Thống 1934)
Các trưởng lão khéo cai trị Hội thánh thì phải kính trọng bội phần, nhất là người lao khổ về sự giảng dạy và dạy dỗ.
— 1 Ti-mô-thê 5:17 (Bản Truyền Thống 1934)
Có quyền lực thực sự trong hội thánh địa phương. Nó thuộc về các trưởng lão (số nhiều). Họ giữ gìn linh hồn. Họ khai trình trước Đức Chúa Trời. Họ lao khổ trong lời nói và giáo lý. Họ có trọng lượng, và thân thể phục tùng họ.
Nhưng hãy chú ý điều quyền lực không phải là. Nó không phải là sự thống trị:
Chớ có quyền phép trên những kẻ được giao phó cho anh em, nhưng hãy làm gương cho đoàn chiên.
— 1 Phi-e-rơ 5:3 (Bản Truyền Thống 1934)
Không phải chúng tôi cai trị đức tin của anh em, bèn là giúp đỡ cho sự vui mừng của anh em; vì anh em đứng vững trong đức tin.
— 2 Cô-rinh-tô 1:24 (Bản Truyền Thống 1934)
Quyền lực trong Tân Ước được thực thi bằng gương sáng, bằng tình yêu như người cha, bằng sự giảng dạy trung tín và bằng sự phục vụ — không phải bằng sự kiểm soát. Chức trưởng lão theo tập thể bảo vệ chống lại việc lạm dụng quyền lực vì không có một sở thích nào của một người đơn độc trở nên không thể thách thức được.
Mối Liên Hệ Với Các Sứ Đồ
Một mối lo ngại phổ biến về hội thánh tại gia và các hội chúng độc lập nhỏ là sự cô lập. Nếu không có giáo phái hay mục sư cấp cao, ai cung cấp sự che chở thuộc linh?
Câu trả lời của Tân Ước là: mối quan hệ sứ đồ. Các hội chúng địa phương được các sứ đồ thành lập, rồi họ tiếp tục duy trì mối quan hệ như người cha với các hội chúng đó — hướng dẫn, sửa dạy, khích lệ, đôi khi từ xa.
Người đi khắp xứ Sy-ri và xứ Si-li-si, làm vững các Hội thánh.
— Công Vụ 15:41 (Bản Truyền Thống 1934)
Ngoài các việc khác, còn có điều hằng ngày đè nặng trên ta, là sự lo lắng về hết thảy các Hội thánh.
— 2 Cô-rinh-tô 11:28 (Bản Truyền Thống 1934)
Mối quan hệ này không phải là sự thống trị — Phao-lô đã nói rõ: "Không phải chúng tôi cai trị đức tin của anh em, bèn là giúp đỡ cho sự vui mừng của anh em" (2 Cô-rinh-tô 1:24, Bản Truyền Thống 1934). Nó là như người cha, phục vụ, trang bị. "Một người vú" (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:7, Bản Truyền Thống 1934). Một người cha (1 Cô-rinh-tô 4:15, Bản Truyền Thống 1934).
Một hội thánh tại gia hay hội chúng nhỏ lành mạnh không bị cô lập. Nó vun đắp mối quan hệ với những tín đồ trưởng thành, giàu kinh nghiệm — các giáo sư, tiên tri, sứ đồ theo nghĩa Tân Ước — những người có thể nói vào đời sống của nó mà không kiểm soát nó. Đây là một trong những điều mà trang web này tồn tại để khuyến khích.
Các Câu Hỏi Thường Gặp
Nhưng chẳng phải các mục sư và trưởng lão là cùng một điều sao?
Về mặt chức năng, có. Công việc chăn dắt thuộc về các trưởng lão. Nhưng "mục sư" được dùng như danh hiệu cho một người đàn ông cai quản một hội thánh không phải là cách Tân Ước dùng từ đó. Chức vụ trong Kinh Thánh là trưởng lão/giám mục, và chức vụ là số nhiều. Gọi một người đàn ông là "mục sư" có thể vô tình tạo ra chính sự phân cấp mà Kinh Thánh tránh né.
Điều gì nếu hội chúng nhỏ của chúng tôi chỉ có một tín đồ trưởng thành?
Đó là điểm khởi đầu bình thường. Tân Ước cho thấy các hội chúng được thành lập, rồi các trưởng lão được chỉ định khi những người nam trưởng thành nổi lên. Nếu bạn là lãnh đạo duy nhất của một hội chúng trẻ, nhiệm vụ của bạn là môn đồ hóa người khác hướng đến sự trưởng thành, nhận ra những người mà Thánh Linh đang dấy lên, và theo thời gian tiến đến chức trưởng lão theo tập thể. Bạn là một lãnh đạo trong thời gian chờ đợi — hãy thành thật rằng bạn chưa có chức trưởng lão hoàn chỉnh, và hãy duy trì trách nhiệm trước những tín đồ trưởng thành bên ngoài hội chúng của bạn.
Còn về ân tứ mục sư trong Ê-phê-sô 4:11 thì sao?
Nó có tồn tại. Nó là thật. Nó được Đấng Christ ban cho. Một người nam (hay người nữ) có ân điển mục sư có tấm lòng đặc biệt để chăn dắt — nuôi dưỡng, an ủi, bảo vệ, chăm sóc đàn chiên. Ân tứ đó là cần thiết. Điểm cốt lõi là ân tứ này vận hành qua một người mà trong một hội chúng địa phương, phục vụ với tư cách là một trong các trưởng lão — không phải là người đứng đầu độc lập trên những người khác.
Kinh Thánh có nói hãy "noi gương mục sư của bạn" không?
Hê-bơ-rơ 13:7 nói: "Hãy nhớ những kẻ dắt dẫn anh em, là người đã truyền đạo Đức Chúa Trời cho anh em; hãy nghĩ xem sự kết cuộc của đường họ đi thể nào, và hãy noi theo đức tin của họ" (Bản Truyền Thống 1934). Đó là số nhiều. Nó đề cập đến những người lãnh đạo và giảng dạy — các trưởng lão. Không phải một người đàn ông. Cùng chương đó (câu 17) cũng truyền lệnh vâng phục "những kẻ dắt dẫn anh em" — một lần nữa, số nhiều.
Một người phụ nữ có thể là trưởng lão không?
Đây là câu hỏi mà các tín đồ cẩn thận bất đồng về nhau, và nó xứng đáng có nhiều không gian hơn những gì chúng ta có thể dành ở đây. Tân Ước cho thấy phụ nữ hoàn toàn hoạt động trong chức vụ — Phê-bê được gọi là diakonos của hội thánh tại Xen-cơ-rê (Rô-ma 16:1), Bê-rít-sin dạy dỗ A-bô-lô riêng tư (Công Vụ 18:26), Giu-ni-a được gọi là "đáng kể trong các sứ đồ" (Rô-ma 16:7), và bốn con gái của Phi-líp đều có ơn tiên tri (Công Vụ 21:9). Đồng thời, Thư Thứ Nhất Ti-mô-thê 2 và Thư Thứ Nhất Cô-rinh-tô 14 đặt ra những giới hạn cụ thể trong những bối cảnh cụ thể. Chúng tôi sẽ đề cập đến điều này trong bài giảng dạy chuyên sâu về vai trò của phụ nữ trong hội thánh Tân Ước.
Suy Nghĩ Cuối Cùng
Có, bạn có thể có hội thánh mà không cần mục sư — vì hội thánh không được xây dựng trên một người. Nó được xây dựng trên Đấng Christ. Nếu hội chúng của bạn tụ họp nhân danh Ngài, vững vàng trong Kinh Thánh, bước đi trong tình yêu thương và chân lý, và được dẫn dắt bởi những tín đồ trưởng thành phục vụ với tư cách là các trưởng lão theo tập thể dưới quyền tể trị của Đấng Christ là Đầu và sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh, thì bạn là hội thánh. Hoàn toàn. Hợp pháp. Với quyền năng thuộc linh thực sự và trách nhiệm thuộc linh thực sự.
Và đến khi Đấng Chăn Chiên tối cao hiện ra, anh em sẽ được mão triều thiên vinh hiển không hay tàn héo.
— 1 Phi-e-rơ 5:4 (Bản Truyền Thống 1934)
Chúa Jêsus là Đấng Chăn Chiên Tối Thượng. Ngài hiện diện ở bất cứ nơi nào dân Ngài tụ họp. Ngài lãnh đạo qua Thánh Linh. Ngài chăm sóc đàn chiên của Ngài qua các trưởng lão mà Ngài dấy lên. Ngài tự mình xây dựng Hội Thánh của Ngài.
Những Điểm Chính
- Từ Tân Ước "hội thánh" (ekklesia) có nghĩa là hội chúng được kêu gọi của các tín đồ, không bao giờ là một tòa nhà
- Danh từ poimēn (mục sư / người chăn chiên) xuất hiện khoảng mười tám lần trong Tân Ước — nhưng chỉ một lần như tên ân tứ chức vụ cho những người phục vụ thân thể Đấng Christ: Ê-phê-sô 4:11. Mỗi lần xuất hiện khác đều đề cập đến Đấng Christ, đến những người chăn chiên theo nghĩa đen, hoặc đến hình ảnh tổng quát về chiên và người chăn
- Chức vụ trong Kinh Thánh là trưởng lão, còn được gọi là giám mục — Công Vụ 20:17 và 20:28 dùng cả hai danh hiệu cho cùng một nhóm người
- Sự lãnh đạo hội thánh địa phương trong Tân Ước luôn luôn là số nhiều — không bao giờ chỉ một người
- Ân tứ mục sư là thật và cần thiết; nó vận hành qua các trưởng lão, không phải trên họ
- Đấng Christ là Đấng Chăn Chiên Tối Thượng; các trưởng lão chăn dắt với tư cách là những người chăn chiên dưới quyền Ngài, cùng nhau
- Một hội thánh không có một mục sư thống trị duy nhất không phải là thiếu sót — đó là điều bình thường của Tân Ước