Phúc Âm Hóa — Sứ Mệnh Hướng Ra Ngoài

Đại Mạng Lệnh có hai phần. Chúng ta vừa xem xét một phần — môn đồ hóa, công việc nội tâm là đào tạo con người theo con đường của Chúa Jêsus. Phần còn lại cũng quan trọng không kém — đi đến những người chưa biết Ngài và công bố phúc âm mở ra cánh cửa đó. Một hội thánh chỉ đào tạo các thành viên hiện có mà không bao giờ tiếp cận người lạc mất là một hội thánh chỉ trọn có một nửa. Một hội thánh tiếp cận người lạc mất mà không đào tạo họ thì chỉ tạo ra những người trở đạo, chứ không phải môn đồ. Hai điều này gắn liền với nhau.

Bài viết này trình bày những gì Tân Ước cho thấy về phúc âm hóa — tấm lòng của Đức Chúa Cha, gương mẫu của Chúa Jêsus, khuôn mẫu của các sứ đồ, vai trò của mỗi tín đồ (không chỉ những chuyên gia), vị trí của quyền năng siêu nhiên trong phúc âm hóa, và câu hỏi thực tế về cách các hội thánh tại gia và nhóm thông công nhỏ thực sự tiến hành.

Tấm Lòng Của Đức Chúa Cha Đối Với Người Lạc Mất

Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.

— 2 Phi-e-rơ 3:9 (BTT)

Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.

— Giăng 3:16 (BTT)

Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật.

— 1 Ti-mô-thê 2:4 (BTT)

Điểm khởi đầu của phúc âm hóa không phải là bổn phận. Đó là tấm lòng của Đức Chúa Cha. Ngài yêu thương người lạc mất. Ngài đã sai Con Ngài đến tìm kiếm và cứu họ. Ngài không muốn cho một người nào chết mất. Tín đồ nào đi gần Đức Chúa Cha sớm muộn sẽ nhận ra rằng tấm lòng của Cha đối với người lạc mất đang được hình thành trong họ.

Lu-ca 15 — các ẩn dụ về con chiên lạc, đồng tiền mất, và người con hoang đàng — tồn tại để cho thấy tấm lòng của Đức Chúa Cha này. Trong mỗi ẩn dụ, người lạc mất được tìm kiếm. Trong mỗi ẩn dụ, khi người lạc mất được tìm thấy thì có sự vui mừng. Đó là bản tánh của Đức Chúa Cha.

Chúa Jêsus Đến Để Tìm Kiếm và Cứu

Vì Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.

— Lu-ca 19:10 (BTT)

Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ cùng khổ và tan lạc như chiên không có kẻ chăn. Ngài bèn phán cùng môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít. Vậy, hãy xin Chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa của Ngài.

— Ma-thi-ơ 9:36–38 (BTT)

Tấm lòng của Chúa Jêsus đối với người lạc mất không phải là điều trừu tượng. Ngài động lòng thương xót khi thấy những đám dân đông. Ngài dừng lại vì từng cá nhân — Xa-chê trên cây, người phụ nữ Sa-ma-ri bên giếng, người bị quỷ ám ở miền Ghê-ra-sa, viên đội trưởng. Phúc âm hóa được Chúa Jêsus làm gương là sự chú tâm cá nhân, tốn kém, quan tâm đến từng người đứng trước mặt Ngài.

Khuôn Mẫu Sứ Đồ

Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.

— Công Vụ Các Sứ Đồ 1:8 (BTT)

Mệnh lệnh đầu tiên của Đấng Christ phục sinh trước khi Ngài thăng thiên. Các ngươi sẽ làm chứng về ta. Đức Thánh Linh được ban cho để làm chứng. Tín đồ được Đức Thánh Linh ban quyền năng trở thành người qua đó phúc âm được loan truyền.

Cả Hội Thánh Tản Lạc Và Làm Chứng

Trong lúc đó, có sự bắt bớ dữ dội xảy ra cho Hội thánh tại thành Giê-ru-sa-lem; hết thảy môn đồ đều bị tan lạc trong các miền Giu-đê và Sa-ma-ri, trừ ra các sứ đồ… Vậy những kẻ bị tan lạc đi từ nơi nầy sang nơi khác, truyền giảng đạo Tin Lành.

— Công Vụ Các Sứ Đồ 8:1, 4 (BTT)

Đây là một trong những câu bị bỏ qua nhiều nhất trong sách Công Vụ. Các sứ đồ ở lại Giê-ru-sa-lem. Những tín đồ bình thường — không phải chuyên gia, không phải chức sắc có danh hiệu — là những người bị tản lạc. Và họ đi từ nơi nầy sang nơi khác, truyền giảng đạo Tin Lành. Sự bành trướng của hội thánh đầu tiên phần lớn được thực hiện bởi những tín đồ bình thường mang phúc âm một cách tự nhiên khi họ đi. Đây là khuôn mẫu bình thường của Tân Ước, và ngày nay có thể phục hồi được.

Phúc Âm Hóa Quyền Năng — Các Dấu Kỳ Theo Sau

Môn đồ đi ra giảng đạo khắp nơi; Chúa cùng làm việc với môn đồ, và lấy các phép lạ xảy ra theo sau mà làm vững đạo. A-men.

— Mác 16:20 (BTT)

Dân chúng đều đồng lòng chú ý đến lời Phi-líp nói, khi nghe và thấy những phép lạ người làm. Vì có nhiều kẻ bị quỷ ô uế ám, thì quỷ kêu lớn tiếng mà ra khỏi; nhiều kẻ đau liệt và tàn tật đều được chữa lành. Vì vậy, cả thành đó đầy vui mừng.

— Công Vụ Các Sứ Đồ 8:6–8 (BTT)

Phúc âm sứ đồ không chỉ tiến lên bằng lời nói mà còn bằng sự minh chứng. Các sự chữa lành, giải cứu, phép lạ đi kèm với sự công bố. Đây không phải là sự trang trí tùy chọn — đó là Chúa cùng làm việc với môn đồ và lấy các phép lạ xảy ra theo sau mà làm vững đạo. Phúc âm hóa loại trừ quyền năng siêu nhiên thì nhỏ hơn khuôn mẫu của Tân Ước. Sự phục hồi phúc âm hóa quyền năng của phong trào Ngũ Tuần là sự phục hồi Cơ Đốc giáo bình thường.

Mỗi Tín Đồ Là Một Người Làm Chứng

Nhưng hãy tôn Đấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền lành mà kính sợ.

— 1 Phi-e-rơ 3:15 (BTT)

Vậy chúng tôi làm chức khâm sai của Đấng Christ, và chính Đức Chúa Trời đã dùng chúng tôi mà khuyên bảo anh em như vậy; chúng tôi nhân danh Đấng Christ mà nài xin anh em: hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời.

— 2 Cô-rinh-tô 5:20 (BTT)

Mỗi tín đồ đều là sứ giả. Không chỉ người có ân tứ truyền giảng (Ê-phê-sô 4:11). Không chỉ mục sư. Mỗi tín đồ đều mang thông điệp này. Đây là một trong những điều phục hồi quan trọng nhất cho các hội thánh tại gia và nhóm thông công nhỏ — phá bỏ quan niệm rằng phúc âm hóa là công việc của chuyên gia.

Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao truyền, thì nghe thể nào? Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao truyền thể nào?

— Rô-ma 10:14–15 (BTT)

Lập luận của Rô-ma 10 chạy qua mỗi tín đồ. Phải có người nghe. Phải có người nói. Mỗi tín đồ đều là một phần của chuỗi dẫn người lạc mất đến đức tin.

Chính Phúc Âm — Điều Chúng Ta Công Bố

Nếu chúng ta sẽ chia sẻ phúc âm, chúng ta cần hiểu rõ phúc âm thực sự là gì.

Hỡi anh em, tôi nhắc lại cho anh em Tin Lành mà tôi đã truyền cho anh em, là Tin Lành anh em đã nhận, đang đứng vững trong đó, và nhờ đó anh em được cứu rỗi, nếu anh em giữ vững lấy, trừ ra anh em đã tin vô ích mà thôi. Vả, trước hết tôi đã dạy anh em điều mà chính tôi đã nhận lãnh, ấy là Đấng Christ chịu chết vì tội chúng ta theo lời Kinh Thánh; Ngài đã bị chôn; đến ngày thứ ba, Ngài sống lại theo lời Kinh Thánh.

— 1 Cô-rinh-tô 15:1–4 (BTT)

Đây là phúc âm sứ đồ ở dạng cô đọng. Đấng Christ đã chết vì tội lỗi chúng ta. Ngài đã bị chôn. Ngài sống lại. Theo lời Kinh Thánh.

Phúc âm đầy đủ hơn bao gồm:

  • Chúa Jêsus là ai — hoàn toàn là Đức Chúa Trời, hoàn toàn là con người, Đấng Mê-si-a đã được hứa
  • Thực tại của tội lỗi và sự thánh khiết của Đức Chúa Trời
  • Thập tự giá — Đấng Christ gánh lấy tội lỗi chúng ta và ban cho chúng ta sự công nghĩa của Ngài (2 Cô-rinh-tô 5:21, BTT)
  • Sự phục sinh — bằng chứng Đức Chúa Cha chấp nhận sự hi sinh của Ngài
  • Lời kêu gọi ăn năn và tin
  • Lời hứa về Đức Thánh Linh và cuộc sống mới trong Đấng Christ
  • Sự tái lâm trong tương lai của Đấng Christ và vương quốc Ngài sẽ thiết lập trong sự trọn vẹn

Phúc âm không phải là "mời Chúa Jêsus vào lòng để Ngài cải thiện cuộc sống của bạn." Đó là sự loan báo rằng Vua đã đến, vương quốc của Ngài đã được khai mở, Ngài đã giải quyết vấn đề tội lỗi tại thập tự giá, Ngài kêu gọi mọi người ăn năn và tin, và Ngài tiếp nhận những ai đến với Ngài làm con trai con gái của Cha Ngài.

Phúc Âm Hóa Theo Khuôn Mẫu Của Chúa Jêsus Và Phao-lô

Cá Nhân, Không Máy Móc

Chúa Jêsus không rao giảng những lời giống nhau cho mọi người. Với Ni-cô-đem Ngài nói về việc sinh lại (Giăng 3). Với người phụ nữ bên giếng Ngài nói về nước sống (Giăng 4). Với người thanh niên giàu có Ngài đề cập đến thần tượng của cải của anh ta (Mác 10). Chân lý là như nhau; điểm tiếp cận thay đổi tùy từng người.

Phao-lô cũng vậy. Với người Do Thái, ông mở Kinh Thánh cho thấy Chúa Jêsus là Đấng Mê-si-a (Công Vụ 17:2–3). Với dân ngoại ở A-thên, ông bắt đầu từ bàn thờ thờ Đấng Chưa Biết của họ (Công Vụ 17:22–31). Với tổng đốc người La Mã, ông lý luận về sự công nghĩa, sự tiết độ và sự phán xét (Công Vụ 24:25). Nội dung phúc âm là như nhau. Điểm tiếp cận được điều chỉnh phù hợp.

Điều này bảo vệ phúc âm hóa khỏi trở thành một kịch bản thuộc lòng và trả nó trở lại thực chất — tín đồ chú tâm đến một người thực sự và đưa lẽ thật đến đúng nơi họ đang ở.

Không Thao Túng

Trái lại, chúng tôi đã từ bỏ các việc xấu hổ giấu kín, không dùng mưu mô quỉ quyệt, không giả mạo lời Đức Chúa Trời; nhưng chúng tôi lấy sự bày tỏ lẽ thật mà tiến mình vào lương tâm mọi người trước mặt Đức Chúa Trời.

— 2 Cô-rinh-tô 4:2 (BTT)

Phao-lô từ chối thao túng. Không có lời hứa giả dối, không thao túng cảm xúc, không phóng đại lời tuyên bố, không ẩn ý. Phúc âm trung thực, lời mời trung thực, tin cậy Đức Thánh Linh làm công việc của Ngài. Phúc âm hóa dùng chiến thuật áp lực, thao túng tội lỗi, hoặc những lời hứa mồi chài thì xa lạ với Tân Ước. Lẽ thật tự nó đủ mạnh khi Đức Thánh Linh hành động.

Qua Tình Yêu Thương Và Đời Sống Trung Thực

Mọi người sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta, nếu các ngươi yêu nhau.

— Giăng 13:35 (BTT)

Sự sáng các ngươi hãy chiếu ra trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.

— Ma-thi-ơ 5:16 (BTT)

Phúc âm hóa không chỉ là lời nói. Đó cũng là những cuộc đời minh chứng cho phúc âm. Tình yêu thương, sự chính trực, lòng rộng rãi, và sự trung thành của tín đồ trong cuộc sống bình thường tạo ra điều kiện để những lời về Chúa Jêsus được tiếp nhận. Một hội thánh tại gia hay nhóm thông công nhỏ được biết đến trong khu phố vì tình yêu thương và đời sống trung thực đang làm công tác phúc âm hóa dù có rao giảng công khai hay không.

Phúc Âm Hóa Trong Hội Thánh Tại Gia Và Nhóm Thông Công Nhỏ

Hội thánh tại gia và nhóm thông công nhỏ có những lợi thế đặc biệt cho loại phúc âm hóa mà Tân Ước làm mẫu.

Lòng Hiếu Khách Là Cánh Cửa

Bữa ăn chung trong gia đình là một trong những bối cảnh phúc âm hóa mạnh mẽ nhất có thể tưởng tượng. Những người chưa tin vốn không bao giờ bước vào nhà thờ thường sẵn sàng đến nhà bạn bè để dùng bữa. Ở đó họ gặp không phải một buổi lễ mà là một gia đình thực sự của các tín đồ đang ăn, cười, cùng nhau cầu nguyện, thành thật nói về những điều của Đức Chúa Trời. Nhiều người lần đầu gặp phúc âm trong phòng khách, bên bàn bếp, qua bữa ăn.

Hội thánh đầu tiên đã phát triển theo cách này. Công Vụ 2:46 — ngày ngày cứ một lòng chăm chú đến chốn đền thờ, bẻ bánh tại nhà, và lấy lòng thành thật vui vẻ ăn chung với nhau. Công Vụ 2:47 — Chúa cho thêm những kẻ được cứu vào nhóm mỗi ngày. Hai điều đi cùng nhau. Các bữa ăn chung tại gia là bối cảnh phúc âm hóa chính yếu.

Câu Chuyện Cá Nhân Mang Sức Nặng

Trong bối cảnh gia đình, lời chứng cá nhân có quyền năng đặc biệt. Tín đồ kể với bạn bè hay hàng xóm những gì Chúa Jêsus đã làm cho họ — cụ thể, thành thật, không áp lực — đang làm công tác phúc âm hóa theo khuôn mẫu sứ đồ. Hãy đến xem một người đã nói với tôi mọi điều tôi đã làm! Có phải Ngài là Đấng Christ chăng? (Giăng 4:29, BTT).

Cùng Nhau Cầu Nguyện Cho Người Lạc Mất

Một hội thánh tại gia hay nhóm thông công nhỏ nên thường xuyên dâng lên Chúa những người lạc mất trong cuộc sống của họ — bằng tên, với sự kiên trì. Cầu nguyện cho người lạc mất là hoạt động phúc âm hóa chính yếu. Đức Thánh Linh là Đấng thuyết phục và kéo đến. Những lời cầu nguyện của chúng ta cộng tác với điều Ngài đã đang làm.

Yêu Thương Khu Xóm

Một hội thánh tại gia hay nhóm thông công nhỏ yêu thương những người xung quanh — đáp ứng nhu cầu thực tế, giúp đỡ trong cơn khủng hoảng, được biết đến vì lòng tốt — mở cánh cửa cho phúc âm mà không một quảng cáo nào có thể mở được. Công Vụ 2 ghi lại những người tin ban đầu được đẹp lòng mọi người. Cùng ân huệ như vậy theo sau những hội thánh thực lòng yêu thương.

Những Lý Do Phổ Biến Và Những Sự Sửa Dạy Từ Kinh Thánh

"Tôi không có ân tứ truyền giảng"

Ân tứ năm chức vụ của người truyền giảng (Ê-phê-sô 4:11) dành cho một số người, nhưng lời kêu gọi làm chứng là dành cho mỗi tín đồ (Công Vụ 1:8). Ân tứ chuyên về sự công bố công khai kêu gọi nhiều người đến đức tin; lời kêu gọi làm chứng là tín đồ bình thường chia sẻ những gì họ đã thấy và biết. Cả hai đều cần thiết. Cả hai đều thuộc Kinh Thánh. Thiếu ân tứ không miễn cho bạn khỏi lời kêu gọi.

"Tôi không biết đủ"

An-rê đã dẫn Phi-e-rơ đến với Chúa Jêsus chỉ bằng một câu: Chúng ta đã gặp Đấng Mê-si-a (Giăng 1:41, BTT). Người phụ nữ Sa-ma-ri đã đưa gần cả thị trấn đến bằng câu Hãy đến xem một người đã nói với tôi mọi điều tôi đã làm (Giăng 4:29, BTT). Người mù từ thuở sanh ra, khi bị các chuyên gia tôn giáo thách thức về Chúa Jêsus, đã nói đơn giản: Điều tôi biết là trước kia tôi mù mà bây giờ tôi thấy được (Giăng 9:25, BTT). Bạn không cần bằng thần học. Bạn cần biết những gì Chúa Jêsus đã làm cho bạn và sẵn sàng kể lại.

"Tôi sợ"

Các môn đồ cũng sợ. Họ đã cầu xin sự dạn dĩ:

Và bây giờ, lạy Chúa, xin nhìn xem sự họ ngăm dọa; ban cho các đầy tớ Ngài rao giảng đạo Ngài với lòng dạn dĩ… Khi họ cầu nguyện xong, nơi họ đang nhóm lại rúng động; ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.

— Công Vụ Các Sứ Đồ 4:29–31 (BTT)

Sự dạn dĩ đến qua cầu nguyện và qua Đức Thánh Linh. Cầu xin sự dạn dĩ. Bước ra trong đức tin. Nỗi sợ thường tan biến khi cuộc trò chuyện thực sự xảy ra.

"Tôi sẽ làm mất lòng người ta"

Phúc âm đôi khi làm mất lòng. Chúa Jêsus đã làm mất lòng người ta. Phao-lô đã làm mất lòng người ta. Nhưng sự xúc phạm phải là sự xúc phạm của thập tự giá, không phải sự xúc phạm vì sự thiếu tử tế hay kiêu ngạo. Nói lẽ thật trong tình yêu thương. Sẵn sàng bị hiểu lầm. Một số người sẽ đáp ứng. Một số người sẽ từ chối. Cả hai đều xảy ra trong Tân Ước. Không kết quả nào biện hộ cho sự im lặng.

"Đó là việc của mục sư"

Theo Kinh Thánh, không phải vậy. Mục sư (hay theo ngôn ngữ Tân Ước, trưởng lão với ân tứ chăn bầy) chăm sóc bầy chiên. Cả thân thể làm chứng cho người lạc mất. Người truyền giảng trong năm chức vụ đặc biệt trang bị cho các thánh đồ trong công tác phúc âm hóa (Ê-phê-sô 4:11–12, BTT). Công tác phúc âm hóa thực sự được thực hiện bởi các thánh đồ. Khoán trắng Đại Mạng Lệnh cho các chuyên gia là một trong những sự thay đổi gây hại nhất của văn hóa hội thánh hiện đại.

Các Câu Hỏi Thường Gặp

Những người chưa từng nghe thì sao?

Đây là một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong phúc âm hóa, và câu trả lời của Kinh Thánh rõ ràng ở một mức độ và khiêm tốn ở mức khác. Rõ ràng: Đức Chúa Trời sẽ phán xét một cách công bình, không ai bị kết án oan (Sáng Thế Ký 18:25, Rô-ma 2). Khiêm tốn: tính cấp bách của Đại Mạng Lệnh xuất phát từ mối lo ngại thực sự rằng những người không có phúc âm thì không có hy vọng (Ê-phê-sô 2:12, BTT). Phản ứng đúng đắn với câu hỏi này không phải là suy đoán thần học — mà là trở thành những người đi ra, để họ có thể nghe.

Tôi chia sẻ với gia đình mình như thế nào?

Thường thì cánh đồng truyền giáo khó khăn nhất là nơi gần nhất. Một đấng tiên tri không bị mất danh dự, trừ ra ở quê hương và trong nhà mình (Ma-thi-ơ 13:57, BTT). Cầu nguyện kiên trì. Sống phúc âm một cách nhất quán trước mặt họ. Nói khi Đức Thánh Linh mở cửa. Tin tưởng vào thời điểm của Đức Chúa Trời. Một số người chỉ đến với đức tin sau nhiều năm làm chứng trung thành từ một thành viên gia đình tin Chúa. Gia-cơ, anh em của Chúa Jêsus, đã không tin cho đến sau khi phục sinh (Giăng 7:5, 1 Cô-rinh-tô 15:7, BTT).

Nếu tôi không thấy kết quả thì sao?

Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt.

— Ga-la-ti 6:9 (BTT)

Người này gieo, người kia tưới, Đức Chúa Trời ban sự tăng trưởng (1 Cô-rinh-tô 3:6, BTT). Có thể bạn đang gieo bây giờ cho ai đó mà mùa gặt sẽ đến qua một tín đồ khác nhiều năm sau. Hãy trung thành. Tin cậy Chúa về thời điểm. Công việc của người truyền giảng là trung thành trong sự công bố, không phải tự tạo ra người trở đạo.

Tôi có cần được đào tạo trước không?

Hữu ích, nhưng không bắt buộc. Những tín đồ đầu tiên trong Công Vụ 8 không có đào tạo và đã đi khắp nơi rao giảng. Tuy nhiên, việc hiểu sâu hơn về phúc âm, học cách trả lời những câu hỏi thường gặp, quan sát những tín đồ có kinh nghiệm hơn — tất cả những điều này đều củng cố lời chứng của bạn. Đào tạo trong khi đi. Đừng chờ đào tạo đầy đủ trước khi đi.

Vai trò của biện giáo là gì?

Biện giáo — đưa ra lý lẽ bảo vệ đức tin — có chỗ đứng của nó (1 Phi-e-rơ 3:15, BTT). Nó xóa bỏ các trở ngại, trả lời những câu hỏi thực sự, giải đáp những hiểu lầm. Nhưng biện giáo tự nó không phải là phúc âm hóa. Nhiều tín đồ có thể thắng tranh luận mà không bao giờ trình bày phúc âm thực sự. Mục tiêu không phải là đúng; mà là đưa người ta đến với Đấng Christ. Biện giáo phục vụ mục tiêu đó; nó không thay thế mục tiêu đó.

Chúng ta có nên mời lên trước trong các buổi nhóm tại gia không?

Hình thức ít quan trọng hơn nội dung. Trong bối cảnh gia đình, câu hỏi "có điều gì ngăn bạn dâng cuộc đời cho Chúa Jêsus ngay bây giờ không?" có thể được hỏi một cách tự nhiên. Hoặc "bạn có muốn chúng tôi cầu nguyện với bạn không?" Điểm quan trọng là người ta được trao cơ hội rõ ràng để đáp ứng. Hình thức mời lên trước truyền thống phát triển trong các buổi họp lớn hơn; bối cảnh gia đình cho phép điều gì đó đơn giản hơn và thường mang tính cá nhân hơn.

Suy Nghĩ Cuối

Đức Chúa Cha yêu thương người lạc mất. Đức Con đến để tìm kiếm và cứu họ. Đức Thánh Linh ban quyền năng cho dân Ngài để làm chứng. Cả hội thánh — không chỉ các chuyên gia — được sai đi công bố những gì Đức Chúa Trời đã làm. Các hội thánh tại gia và nhóm thông công nhỏ có những lợi thế độc đáo cho loại phúc âm hóa dựa trên quan hệ, giàu lòng hiếu khách, và mang theo câu chuyện cá nhân mà Tân Ước cho thấy.

Cám dỗ là để phúc âm hóa cho các chuyên gia, rút lui vào sự thoải mái của sự thông công với các tín đồ, và để thế giới đi qua mà không được tiếp cận. Lời kêu gọi từ Kinh Thánh chống lại điều này. Mỗi tín đồ được sai đi. Mỗi hội thánh là một nhân chứng. Mỗi ngôi nhà là tiền đồn tiềm năng của vương quốc.

Nguyện chúng ta phục hồi những gì Tân Ước cho thấy. Nguyện những tín đồ bình thường đi khắp nơi rao giảng đạo Tin Lành. Nguyện những ngôi nhà của chúng ta trở thành nơi người lạc mất gặp không chỉ tình yêu thương của chúng ta mà cả Đấng yêu thương họ và đã dâng chính mình vì họ. Nguyện vương quốc tiến lên qua chúng ta như đã tiến qua họ.

Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp thế giới, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến.

— Ma-thi-ơ 24:14 (BTT)

Những Điểm Chính

  • Đại Mạng Lệnh có hai phần — môn đồ hóa (đào tạo người được cứu) và đi ra (tiếp cận người lạc mất); một hội thánh chỉ làm một phần là nửa hội thánh
  • Đức Chúa Cha yêu thương người lạc mất — không muốn cho một người nào chết mất (2 Phi-e-rơ 3:9, BTT); phúc âm hóa xuất phát từ tấm lòng Ngài, không chỉ từ bổn phận
  • Hội thánh đầu tiên phần lớn lan rộng qua những tín đồ bình thường — những kẻ bị tan lạc đi từ nơi nầy sang nơi khác, truyền giảng đạo Tin Lành (Công Vụ 8:4, BTT)
  • Phúc âm hóa sứ đồ có các dấu kỳ theo sau — Chúa cùng làm việc với môn đồ, và lấy các phép lạ xảy ra theo sau mà làm vững đạo (Mác 16:20, BTT)
  • Mỗi tín đồ là người làm chứng (Công Vụ 1:8) và là sứ giả của Đấng Christ (2 Cô-rinh-tô 5:20, BTT) — không chỉ những người có chức vụ
  • Phúc âm là sự loan báo rằng Đấng Christ đã chết, đã sống lại, và đang trị vì — kêu gọi ăn năn, đức tin, và cuộc sống mới trong Ngài (1 Cô-rinh-tô 15:1–4, BTT)
  • Chúa Jêsus và Phao-lô điều chỉnh điểm tiếp cận cho từng người — phúc âm hóa là sự chú tâm cá nhân, không phải kịch bản thuộc lòng
  • Phúc âm trung thực, không thao túng; tình yêu thương và đời sống trung thực tạo điều kiện để lời nói được tiếp nhận
  • Các hội thánh tại gia có những lợi thế đặc biệt — lòng hiếu khách, câu chuyện cá nhân, cầu nguyện cho người lạc mất, yêu thương khu xóm
  • Những lý do phổ biến (không có ân tứ, không biết đủ, sợ, sẽ mất lòng, là việc của mục sư) đều có những sự sửa dạy từ Kinh Thánh — mỗi tín đồ đều được sai đi