Ít giáo lý nào đã biến đổi đời sống của các tín đồ mạnh mẽ như sự phục hồi điều mà Tân Ước gọi là quyền năng của người tin. Cũng ít giáo lý nào bị lạm dụng, bóp méo và áp dụng sai lệch đến vậy. Cả sự phục hồi lẫn sự bóp méo đều xảy ra phần lớn trong cùng một thế kỷ — dòng chảy Ngũ Tuần của thế kỷ hai mươi đã mang trở lại cho thân thể của Đấng Christ một giáo lý mà Cơ Đốc giáo có tổ chức phần lớn đã quên lãng, trong khi đó các thái cực khác nhau trong dòng chảy ấy lại đẩy giáo lý vượt qua những gì Kinh Thánh thực sự dạy. Phân biệt hai điều này là quan trọng vì chính cơ nghiệp thực sự của người tin trong Đấng Christ là điều đang bị đặt cược.
Bài viết này đi qua cẩn thận những gì Kinh Thánh dạy về quyền năng — quyền năng đến từ đâu, bị mất như thế nào, Đấng Christ phục hồi nó ra sao, Ngài đã ban gì cho thân thể Ngài, chúng ta phải làm gì với quyền năng đó, và quan trọng không kém, giới hạn của quyền năng ấy là gì. Mục tiêu cũng giống như mọi bài viết khác trong nhóm bài này: đứng dưới những gì Kinh Thánh thực sự dạy, không hẹp hơn cũng không rộng hơn văn bản.
Quyền Năng Có Lịch Sử
Câu chuyện về quyền năng trên trái đất này chạy từ Sáng Thế Ký đến Khải Huyền. Để hiểu quyền năng của người tin hiện nay, chúng ta cần thấy nó bắt đầu từ đâu.
Quyền Cai Trị Nguyên Thủy — A-đam
Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên người theo hình ảnh chúng ta, như hình tượng chúng ta, để quản trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời, loài súc vật, khắp đất và các loài vật bò trên mặt đất.
— Sáng Thế Ký 1:26 (Bản Truyền Thống 1934)
Đức Chúa Trời ban phước cho họ, và Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy đất; hãy làm cho đất phục tùng, quản trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành động trên mặt đất.
— Sáng Thế Ký 1:28 (Bản Truyền Thống 1934)
Chúa cho người quản trị công việc tay Chúa làm, Ngài đặt muôn vật dưới chân người.
— Thi Thiên 8:6 (Bản Truyền Thống 1934)
Khi Đức Chúa Trời dựng nên con người, Ngài ủy thác quyền cai trị cho người. Từ tiếng Hê-bơ-rơ radah có nghĩa là cai trị, có quyền cai quản. A-đam được trao quyền cai trị đất — không phải với tư cách chủ sở hữu (đất là của Chúa, Thi Thiên 24:1) mà là người quản lý, người cai trị dưới quyền Đức Chúa Trời. Trái đất là địa hạt của A-đam. Đây là thiết kế ban đầu.
Sự Chuyển Giao — Sự Sa Ngã
Quỉ bèn đem Ngài lên cao, tỏ cho Ngài thấy các nước thế gian trong giây lát, và nói rằng: Ta sẽ cho ngươi hết thảy quyền phép và sự vinh hiển của các nước này; vì đã giao cho ta, ta muốn cho ai tùy ý.
— Lu-ca 4:5–6 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây là một trong những đoạn văn gây ấn tượng mạnh nhất trong các sách Phúc Âm. Sa-tan dâng cho Chúa Jêsus các nước thế gian, tuyên bố "đã giao cho ta." Hãy chú ý — Chúa Jêsus không bác bỏ lời tuyên bố này. Sa-tan, theo một nghĩa nào đó rất thực, đang nắm giữ quyền năng vốn ban đầu là của A-đam. Hắn lấy nó bằng cách nào?
Khi A-đam không vâng lời Đức Chúa Trời trong vườn Ê-đen, ông không chỉ phạm tội — ông đã quy phục một tiếng nói khác thay vì tiếng nói của Đức Chúa Trời. Ông đối xử với lời của sa-tan như đáng tin hơn lời của Đức Chúa Trời. Bằng cách làm vậy, ông đã chuyển giao quyền cai trị mà Đức Chúa Trời đã ban cho mình sang tay kẻ mà ông chọn vâng theo. Đây là nguyên tắc mà Phao-lô nêu rõ:
Anh em há chẳng biết rằng nếu anh em đã phó mình cho kẻ nào như tôi mọi để vâng lời, thì anh em là tôi mọi của kẻ mình vâng lời, hoặc của tội lỗi đưa đến sự chết, hoặc của sự vâng phục đưa đến sự công bình?
— Rô-ma 6:16 (Bản Truyền Thống 1934)
A-đam đã phó mình cho sa-tan trong sự vâng lời. Quyền năng đi theo sự vâng lời. Từ khoảnh khắc đó, sa-tan hành động như vua của thế gian này (2 Cô-rinh-tô 4:4, Bản Truyền Thống 1934) — không phải theo đúng thiết kế của Đức Chúa Trời, nhưng hợp lệ theo nghĩa là A-đam đã giao nó cho hắn.
Đấng Christ Đến Với Tư Cách Một Con Người
Đây là điểm then chốt. Để phục hồi quyền năng đã bị một người đánh mất, một người khác phải phục hồi nó. Đây là lý do tại sao sự nhập thể là thiết yếu, không phải tùy chọn.
Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Ngài cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ.
— Hê-bơ-rơ 2:14 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người.
— Phi-líp 2:5–7 (Bản Truyền Thống 1934)
Chúa Jêsus không đánh bại sa-tan với tư cách Đức Chúa Trời đang thi hành quyền năng thần thánh trên một tạo vật. Ngài đánh bại sa-tan với tư cách một con người — A-đam thứ hai — lấy lại những gì A-đam thứ nhất đã đánh mất. Đây là lý do tại sao Chúa Jêsus trong chức vụ trên đất của Ngài vận hành bởi Đức Thánh Linh, không phải bằng quyền năng thần thánh độc lập. Ngài đã tự hạ mình và sống như một con người hoàn toàn nương cậy vào Đức Thánh Linh. Ngài đã cho chúng ta thấy một con người hoàn toàn vâng phục Đức Chúa Trời trông như thế nào, và quyền năng mà một người như vậy có thể mang theo.
Sự Phục Hồi — Thập Tự Giá và Sự Phục Sinh
Ngài đã truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó, và nộp chúng nó ra làm trò cười thiên hạ.
— Cô-lô-se 2:15 (Bản Truyền Thống 1934)
Quyền năng ấy Ngài đã tỏ ra trong Đấng Christ, khi khiến Đấng Christ từ kẻ chết sống lại và ngồi bên hữu Đức Chúa Trời tại các nơi trên trời, cao hơn hết mọi quyền, mọi phép, mọi thế lực, mọi quân chủ, và cao hơn mọi danh được xưng ra, không những trong đời này, mà cũng trong đời hầu đến nữa. Ngài đã bắt muôn vật phục dưới chân Đấng Christ, và ban cho Đấng Christ làm đầu Hội thánh, tức là thân thể của Đấng Christ, là sự đầy đủ của Đấng hay làm cho mọi sự đầy dẫy trong mọi loài.
— Ê-phê-sô 1:20–23 (Bản Truyền Thống 1934)
Tại thập tự giá, Chúa Jêsus đã vô hiệu hóa yêu cầu pháp lý mà sa-tan nắm giữ chống lại nhân loại. Tại sự phục sinh, Ngài bước ra không chỉ sống lại mà được minh oan, được xác nhận là Con với quyền năng. Ngài thăng thiên và ngồi bên hữu Đức Chúa Cha — vị trí của toàn quyền tối thượng. Muôn vật phục dưới chân Ngài. Và Ngài trao quyền năng này cho Hội thánh, là thân thể Ngài.
Đây là nền tảng của quyền năng của người tin. Đấng Christ có quyền năng đó. Chúng ta ở trong Ngài. Vì vậy chúng ta được chia sẻ quyền năng đó.
Được Ngồi Cùng Với Đấng Christ
Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ — ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu — và Ngài đã làm cho chúng ta đồng sống lại, và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.
— Ê-phê-sô 2:4–6 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây là một trong những câu Kinh Thánh quan trọng nhất để hiểu vị trí của người tin. Đấng Christ đang ngồi ở đâu? Bên hữu Đức Chúa Cha, cao hơn hết mọi quyền và mọi phép. Các tín đồ đang ngồi ở đâu, theo lời Phao-lô? Cùng với Ngài. Được đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.
Đây không phải thì tương lai. Phao-lô viết như một thực tế đã được hoàn thành. Do việc ở trong Đấng Christ, người tin về mặt vị thế được ngồi cùng Ngài ở chỗ có quyền năng trên mọi thế lực thuộc linh.
Quyền Năng Được Ủy Thác
Đức Chúa Jêsus đến gần, phán cùng môn đồ như vầy: Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta. Vậy hãy đi dạy dỗ muôn dân…
— Ma-thi-ơ 28:18–19 (Bản Truyền Thống 1934)
Hãy chú ý logic — Hết cả quyền phép đã giao cho ta. Vậy hãy đi. Việc đi được thực hiện trên nền tảng quyền năng của Ngài. Quyền năng mà Chúa Jêsus có, Ngài ủy thác cho những người được sai đi để thực hiện công việc Ngài sai họ làm.
Nầy, ta đã cho các ngươi quyền năng để đạp rắn, bò cạp và mọi thế lực của kẻ thù nghịch; không có điều gì làm hại các ngươi được.
— Lu-ca 10:19 (Bản Truyền Thống 1934)
Lời này được nói với bảy mươi môn đồ trở về từ một chuyến thi hành chức vụ, vui mừng vì ngay cả các quỷ cũng phục dưới tên Ngài. Chúa Jêsus không gọi đây là ngoại lệ. Ngài xác nhận đây là cơ nghiệp bình thường của vương quốc họ đang có.
Các dấu lạ nầy sẽ theo những kẻ tin: lấy danh ta mà trừ quỉ; dùng tiếng mới mà nói; có cầm rắn trong tay; nếu uống giống chi độc, cũng chẳng hại gì; đặt tay trên kẻ bịnh, thì kẻ bịnh sẽ lành.
— Mác 16:17–18 (Bản Truyền Thống 1934)
Các dấu lạ này theo những kẻ tin. Không chỉ các sứ đồ. Không chỉ những người có ân tứ đặc biệt. Những người tin. Quyền năng được ủy thác cho toàn thân thể.
Quyền Năng Vận Hành Như Thế Nào
Tân Ước cho thấy quyền năng vận hành qua ba phương tiện chính: danh của Chúa Jêsus, lời nói của đức tin, và cầu nguyện.
Danh Của Chúa Jêsus
Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.
— Phi-líp 2:9–11 (Bản Truyền Thống 1934)
Danh của Chúa Jêsus là danh trên mọi danh. Danh đó mang theo quyền năng mà chính Đấng Christ đang có. Khi người tin nói hoặc hành động trong danh Ngài, đó không phải là một công thức ma thuật — đó là sự thi hành hợp lệ quyền năng ủy thác của Ngài.
Các ngươi nhân danh ta cầu xin điều gì, ta sẽ làm điều đó, hầu cho Cha được sáng danh trong Con. Nếu các ngươi nhân danh ta xin điều gì, ta sẽ làm điều đó.
— Giăng 14:13–14 (Bản Truyền Thống 1934)
Công Vụ Các Sứ Đồ ghi lại điều này trong thực tế:
Phi-e-rơ bèn nói rằng: Ta không có bạc, cũng không có vàng; nhưng điều ta có, ta sẽ cho ngươi: nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ ở Na-xa-rét, hãy đứng dậy mà đi!
— Công Vụ 3:6 (Bản Truyền Thống 1934)
Người bại đứng dậy và đi. Không phải vì Phi-e-rơ có quyền năng riêng. Mà vì Phi-e-rơ đã thi hành quyền năng được ủy thác cho ông trong danh Chúa Jêsus.
Lời Nói Của Đức Tin
Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu ai bảo núi nầy rằng: Hãy cất mình lên và đầm xuống biển, nếu người đó không nghi ngại trong lòng, nhưng tin những điều mình nói sẽ xảy đến, thì sẽ có cho người đó.
— Mác 11:22–23 (Bản Truyền Thống 1934)
Đây là một trong những đoạn văn ấn tượng nhất về quyền năng trong lời nói của người tin. Hãy chú ý — nếu ai bảo. Và lại — những điều mình nói. Quyền năng được thi hành thông qua lời nói. Không phải năn nỉ. Không phải van xin. Không phải hy vọng. Mà là nói bằng đức tin dựa trên những gì Đức Chúa Trời đã bày tỏ.
Sự chết và sự sống đều ở quyền của lưỡi; kẻ ưa dùng nó sẽ ăn bông trái của nó.
— Châm Ngôn 18:21 (Bản Truyền Thống 1934)
Lời nói của người tin có trọng lượng. Khi được nói bằng đức tin, phù hợp với lời Đức Chúa Trời, trong quyền năng danh Chúa Jêsus, chúng hoàn thành những gì Đức Chúa Trời đã cho phép.
Cầu Nguyện
Mọi điều các ngươi lấy đức tin mà cầu xin, thì sẽ được cả.
— Ma-thi-ơ 21:22 (Bản Truyền Thống 1934)
Cầu nguyện là sự giao tiếp của người tin với Đức Chúa Cha, nhưng không chỉ đơn thuần là lời thỉnh cầu thụ động. Đó là sự liên kết quyền năng của người tin với ý muốn của Đức Chúa Cha, và là sự thi hành hợp lệ những gì Đấng Christ đã ủy thác.
Các Lĩnh Vực Của Quyền Năng
Tân Ước cho thấy quyền năng của người tin vận hành trong một số lĩnh vực cụ thể.
Quyền Năng Trên Các Quỷ
Các dấu lạ nầy sẽ theo những kẻ tin: lấy danh ta mà trừ quỉ.
— Mác 16:17 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy hãy phục Đức Chúa Trời; hãy chống cự ma quỉ, thì nó sẽ lánh xa anh em.
— Gia-cơ 4:7 (Bản Truyền Thống 1934)
Người tin có quyền năng trên các thế lực ma quỷ. Không phải vì người tin mạnh hơn — mà vì Đấng Christ đã chiến thắng chúng và ủy thác sự chiến thắng đó cho thân thể Ngài.
Quyền Năng Trên Bệnh Tật
Đặt tay trên kẻ bịnh, thì kẻ bịnh sẽ lành.
— Mác 16:18 (Bản Truyền Thống 1934)
Trong anh em có ai đau ốm chăng? Hãy mời các trưởng lão Hội thánh, và hãy để họ cầu nguyện cho người bịnh, xức dầu cho người nhân danh Chúa; sự cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu kẻ bịnh, Chúa sẽ đỡ kẻ đó dậy.
— Gia-cơ 5:14–15 (Bản Truyền Thống 1934)
Sự chữa lành chảy qua việc thi hành quyền năng của người tin — đặt tay, xức dầu, cầu nguyện bằng đức tin. Đây không chỉ là những khái niệm thần học. Đây là các hoạt động thực tế của quyền năng.
Quyền Năng Trên Hoàn Cảnh
Ngọn núi mà Mác chương 11 đề cập không chỉ là một ngọn núi theo nghĩa đen. Đó là chướng ngại vật không thể vượt qua, tình huống không thể giải quyết, rào cản đã tồn tại lâu dài. Người tin bằng đức tin có thể nhắm đến những hoàn cảnh như vậy bằng quyền năng và thấy chúng được dời đi.
Quyền Năng Trên Con Người Cũ
Vì biết rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh trên thập tự giá với Ngài, hầu cho thân thể của tội lỗi bị tiêu diệt đi, và chúng ta không phục sự tội lỗi nữa.
— Rô-ma 6:6 (Bản Truyền Thống 1934)
Vậy anh em cũng hãy coi mình như chết về tội lỗi và như sống cho Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ. Vậy thì chớ để tội lỗi cai trị trong xác hay chết của anh em.
— Rô-ma 6:11–12 (Bản Truyền Thống 1934)
Người tin có quyền năng trên bản chất cũ, các khuôn mẫu tội lỗi và những điểm yếu đeo đuổi mình — qua thập tự giá, danh tính mới trong Đấng Christ, và sự ban sức của Đức Thánh Linh. Đây là một trong những ứng dụng của quyền năng bị bỏ qua nhiều nhất. Chúng ta không cần phải là nô lệ cho tội lỗi. Đấng Christ đã ban cho chúng ta quyền năng trên con người cũ.
Quyền Năng KHÔNG Phải Là
Điều này là thiết yếu. Giáo lý lành mạnh tự phân biệt với giáo lý bị bóp méo chính ở đây.
Quyền Năng Không Phải Là Quyền Trên Chủ Quyền Của Đức Chúa Trời
Người tin không ra lệnh cho Đức Chúa Trời. Quyền năng vận hành trong ý muốn được bày tỏ của Đức Chúa Trời, không phải trên ý muốn đó.
Nầy là điều chúng ta dạn dĩ ở trước mặt Ngài, thì cứ sự chúng ta xin theo ý muốn Ngài, Ngài nghe chúng ta.
— 1 Giăng 5:14 (Bản Truyền Thống 1934)
Từ điều kiện theo ý muốn Ngài là quan trọng. Quyền năng của người tin là sự thi hành hợp lệ những gì Đấng Christ đã ủy thác, phù hợp với những gì Ngài đã bày tỏ. Đó không phải là ý thích cá nhân được khoác lên ngôn ngữ tôn giáo.
Quyền Năng Không Phải Là Quyền Trên Ý Chí Của Người Khác
Người tin không thể sử dụng quyền năng để kiểm soát hoặc thao túng người khác. Mỗi người đứng hoặc ngã trước mặt Chúa. Quyền năng nhắm đến các thế lực thuộc linh, bệnh tật, hoàn cảnh — không phải khả năng tự do đạo đức của những con người khác.
Quyền Năng Không Phải Là Sự Tự Phụ "Tuyên Xưng Để Nhận"
Nhiều tổn hại đã được gây ra bởi những giáo lý đã tước bỏ thập tự giá khỏi phúc âm và biến quyền năng thành một cây gậy phục vụ bản thân. Quyền năng của người tin dành cho mục đích của vương quốc — để xây dựng thân thể, thúc đẩy phúc âm, giải phóng người bị giam cầm, chữa lành người bệnh, phá hủy các công việc của ma quỷ. Đó không phải là máy bán hàng tự động cho những ưu tiên cá nhân.
Quyền Năng Không Thể Bị Coi Thường
Việc sử dụng danh Đức Chúa Trời và thi hành quyền năng ủy thác của Ngài là việc thiêng liêng. Bảy con trai của Sê-va (Công Vụ 19:13–16) đã cố dùng danh Chúa Jêsus mà không có mối quan hệ thực sự và quyền năng thực sự — và bị người bị quỷ ám đánh cho và lột truồng. Danh đó là thật. Quyền năng cũng vậy. Chúng không phải là đồ chơi.
Ứng Dụng Thực Tiễn
Đối với các hội thánh tại gia và các nhóm nhỏ thông công, bước đi trong quyền năng thực sự trông như thế nào?
Nhận Lãnh Sự Thật Về Vị Trí Của Bạn
Quyền năng vận hành từ sự hiểu biết vững chắc về bạn là ai trong Đấng Christ. Hãy đọc Ê-phê-sô chương 1 và 2. Hãy đọc Cô-lô-se chương 1 và 2. Hãy để Đức Thánh Linh làm cho những đoạn này trở nên thực tế với bạn. Bạn không cần cầu xin Đức Chúa Trời những gì Ngài đã ban cho rồi. Bạn đang bước đi trong những gì Ngài đã cung cấp sẵn.
Cầu Nguyện Với Quyền Năng
Khi bạn cầu nguyện, hãy làm vậy như một con trai hay con gái của Đức Vua đã được ban quyền năng qua Đấng Christ. Hãy nói trong danh Ngài. Hãy nhắm đến những ngọn núi. Hãy kháng cự kẻ thù. Hãy trói buộc những gì Ngài đã trói buộc, hãy tháo mở những gì Ngài đã tháo mở (Ma-thi-ơ 18:18, Bản Truyền Thống 1934).
Đặt Tay Trên Người Bệnh
Lời hứa không phải là "họ có thể lành." Mà là kẻ bịnh sẽ lành (Mác 16:18, Bản Truyền Thống 1934). Hãy bước vào thực hành. Hãy đặt tay trên những người bệnh trong nhóm thông công của bạn, trong gia đình bạn, trong những cơ hội Đức Chúa Trời cung cấp. Quyền năng không chỉ là lý thuyết cho đến khi được thi hành.
Đối Mặt Với Hoạt Động Của Ma Quỷ
Ở nơi nào kẻ thù đang hoạt động — qua nghiện ngập, sợ hãi, áp bức, dày vò — người tin có quyền năng để đối đầu, ra lệnh và thấy sự tự do đến. Nhiều tín đồ đã sống dưới những điều mà Đấng Christ đã ban cho họ sự chiến thắng rồi, đơn giản vì không ai dạy họ rằng họ có quyền năng.
Nói Bằng Đức Tin, Không Phải Thất Bại
Hãy chú ý lời nói của bạn. Lưỡi của người tin là một trong những công cụ chính của quyền năng. Nói về thất bại củng cố thất bại. Nói bằng đức tin — phù hợp với lời Đức Chúa Trời — giải phóng quyền năng. Điều này không có nghĩa là phủ nhận thực tế; có nghĩa là từ chối xưng nhận điều gì đi ngược lại lời Đức Chúa Trời đã phán.
Vận Hành Như Một Thân Thể
Quyền năng vận hành mạnh mẽ hơn thông qua thân thể được nhóm lại hơn là qua các cá nhân đơn lẻ.
Ta lại nói cùng các ngươi, nếu hai người trong các ngươi thuận nhau ở dưới đất mà cầu xin không cứ việc gì, thì Cha ta ở trên trời sẽ cho họ. Vì có hai hoặc ba người nhân danh ta nhóm lại, thì ta ở giữa họ.
— Ma-thi-ơ 18:19–20 (Bản Truyền Thống 1934)
Một hội thánh tại gia hay nhóm nhỏ thông công biết cách cầu nguyện và thi hành quyền năng cùng nhau sẽ trở thành một lực lượng mà địa ngục phải nghiêm túc xem xét.
Các Câu Hỏi Thường Gặp
Tại sao tôi không thấy kết quả khi thi hành quyền năng?
Có một số yếu tố cần xem xét. Đức tin — quyền năng được thi hành qua đức tin, và đức tin đến bởi nghe lời Đức Chúa Trời (Rô-ma 10:17, Bản Truyền Thống 1934); lớn lên trong lời Đức Chúa Trời làm lớn lên đức tin. Thời gian — đôi khi kết quả xuất hiện ngay lập tức, đôi khi sau khi kiên trì trong đức tin. Cản trở — lời cầu nguyện của Đa-ni-ên đã được trả lời ngay lập tức nhưng câu trả lời bị trì hoãn hai mươi mốt ngày do xung đột thuộc linh (Đa-ni-ên chương 10). Ý chí — đôi khi có liên quan đến ý chí tự do của người khác. Huyền nhiệm — đôi khi câu trả lời là "hãy đợi" hoặc "không" vì những lý do mà chúng ta có thể không bao giờ hiểu đầy đủ trong đời này.
Điều chúng ta không được phép kết luận từ những lời cầu nguyện chưa được nhậm là quyền năng không có thật. Kinh Thánh nói rằng có. Đời sống đức tin nắm giữ sự thật của Kinh Thánh và kinh nghiệm của các hoàn cảnh hiện tại cùng nhau, từ chối để bên này hủy bỏ bên kia.
Đây có phải chỉ là giáo lý Lời Đức Tin không?
Một số ngôn ngữ ở đây sẽ quen thuộc với những ai đã nghe dòng chảy Lời Đức Tin — những giáo sư đã lao động để phục hồi giáo lý này cho toàn thân thể. Nền tảng không phải ở bất kỳ giáo sư nào. Nó ở trong chính Tân Ước. Ở những nơi các giáo sư này bám sát văn bản, họ đã phục vụ thân thể tốt. Ở những chỗ các thái cực đã xâm nhập vào (phủ nhận thập tự giá, sự thịnh vượng như là phúc âm, sự tự phụ được cải trang thành đức tin), những điều đó đã rời xa Kinh Thánh và cần được để qua một bên. Kinh Thánh là thẩm quyền tối hậu. Giáo lý lành mạnh là lành mạnh bất kể ai đã dạy nó trước tiên.
Còn khi bệnh tật vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời hoặc khi sự bắt bớ được cho phép thì sao?
Kinh Thánh cho thấy những mùa khổ đau, sự bắt bớ, và thậm chí sự yếu đuối thể xác mà Đức Chúa Trời sử dụng cho mục đích của Ngài. Cái gai của Phao-lô trong thân xác (2 Cô-rinh-tô 12:7–10, Bản Truyền Thống 1934) là một ví dụ thường được trích dẫn. Quan điểm Kinh Thánh cân bằng điều này với nhân chứng áp đảo rằng sự chữa lành là cơ nghiệp bình thường của vương quốc dành cho người tin (Ma-thi-ơ 4:23–24, Mác 6:56, Công Vụ 5:16, Bản Truyền Thống 1934). Người tin ép đến chỗ chữa lành trong đức tin trong khi phó thác kết quả cuối cùng cho Chúa. Sự khổ đau có thể đến vì lý do của vương quốc, nhưng đó không phải là kỳ vọng mặc định của người tin.
Người tin mới có thể bước đi trong quyền năng không?
Có. Quyền năng không dựa trên số năm đi theo Chúa mà dựa trên vị trí trong Đấng Christ. Những người tin mới cần được môn đồ hóa vào việc bước đi trong quyền năng từ sớm trong hành trình của họ — đặt tay trên người bệnh, đối mặt với kẻ thù, cầu nguyện bằng đức tin, nói lời Đức Chúa Trời. Dòng chảy Ngũ Tuần đã đúng khi khẳng định rằng quyền năng dành cho mọi người tin, không chỉ cho những người kỳ cựu.
Nếu tôi không chắc điều gì là ý muốn của Đức Chúa Trời thì sao?
Hãy cầu nguyện. Hãy tra cứu Kinh Thánh. Hãy lắng nghe Đức Thánh Linh. Hãy nói chuyện với những người tin trưởng thành. Có những điều được bày tỏ rõ ràng là ý muốn của Đức Chúa Trời (phúc âm tiến về phía trước, người bệnh lành, người bị giam cầm được giải phóng, người tin bước đi trong chiến thắng) và những điều khác đòi hỏi phải tìm kiếm Chúa để có sự dẫn dắt cụ thể. Khi không chắc, con đường đúng thường là "Lạy Chúa, xin ý Ngài được nên — và nếu có quyền năng nào con có thể thi hành ở đây, xin cho con sự rõ ràng để làm vậy."
Suy Nghĩ Cuối Cùng
Quyền năng của người tin không phải là chủ đề nâng cao dành cho các chuyên gia thuộc linh. Đó là cơ nghiệp của mỗi con cái Đức Chúa Trời được tái sinh. Nó bị mất trong A-đam, được Đấng Christ phục hồi, và được ủy thác cho thân thể Ngài để thúc đẩy vương quốc. Sự phục hồi giáo lý này đã sinh ra sự phục hưng, các phép lạ, sự chữa lành, sự giải phóng, và sự trưởng thành của những người tin thành những con người họ luôn được định là vậy.
Giáo lý cũng đã bị bóp méo, lạm dụng và xuyên tạc bởi một số người. Phương thuốc cho sự bóp méo không phải là từ bỏ giáo lý mà là trả nó về những giới hạn Kinh Thánh — dưới chủ quyền của Đức Chúa Trời, phù hợp với ý muốn Ngài, vì mục đích của vương quốc Ngài, với lòng kính sợ đối với danh và quyền năng đã được giao phó cho chúng ta.
Nguyện chúng ta bước đi như những người biết mình đã được ban cho điều gì. Nguyện chúng ta thi hành quyền năng không phải trong kiêu ngạo mà trong sự khiêm tốn của những người đang nắm giữ một sự ủy thác được giao phó. Nguyện vương quốc tiến lên thông qua các hội thánh tại gia và các nhóm nhỏ thông công của những người tin đã học cách thực thi trên đất những gì Đấng Christ đã hoàn thành trên trời.
Ngài đã làm cho chúng ta nên nước Ngài, nên thầy tế lễ của Đức Chúa Trời, tức là Cha Ngài: đáng được vinh hiển và quyền năng đời đời vô cùng! A-men.
— Khải Huyền 1:6 (Bản Truyền Thống 1934)
Các Điểm Chính
- Quyền năng trên đất ban đầu được Đức Chúa Trời ủy thác cho A-đam (Sáng Thế Ký 1:26–28, Thi Thiên 8:6, Bản Truyền Thống 1934) và bị mất tại sự Sa Ngã khi A-đam vâng theo sa-tan
- Đấng Christ đến với tư cách một con người (A-đam thứ hai) để phục hồi những gì A-đam thứ nhất đã đánh mất — sự nhập thể của Ngài là thiết yếu, không phải tùy chọn, trong sự phục hồi này
- Tại thập tự giá và sự phục sinh, Đấng Christ đã truất bỏ các quyền cai trị và các thế lực (Cô-lô-se 2:15, Bản Truyền Thống 1934) và được ngồi bên hữu Đức Chúa Cha cao hơn tất cả
- Các tín đồ về mặt vị thế được ngồi cùng Đấng Christ tại các nơi trên trời (Ê-phê-sô 2:6, Bản Truyền Thống 1934) — quyền năng theo vị thế, không phải được kiếm lấy
- Đấng Christ đã ủy thác quyền năng của Ngài cho thân thể Ngài (Ma-thi-ơ 28:18–20, Lu-ca 10:19, Mác 16:17–18, Bản Truyền Thống 1934) để thực hiện công việc của vương quốc mà Ngài sai chúng ta đến làm
- Quyền năng vận hành qua danh Chúa Jêsus, lời nói của đức tin, và cầu nguyện — được thi hành trong đức tin, phù hợp với ý muốn được bày tỏ của Đức Chúa Trời
- Các lĩnh vực bao gồm các quỷ, bệnh tật, hoàn cảnh và con người cũ — ở bất cứ đâu kẻ thù hoạt động chống lại mục đích của vương quốc Đức Chúa Trời
- Quyền năng KHÔNG phải trên chủ quyền của Đức Chúa Trời, không phải trên ý chí của người khác, không phải là sự tự phụ "tuyên xưng để nhận," không thể bị coi thường — đó là sự giao phó thiêng liêng được thi hành vì mục đích của vương quốc
- Các hội thánh tại gia và nhóm nhỏ thông công thi hành quyền năng cùng nhau mang theo sức nặng mà các cá nhân đơn lẻ không có (Ma-thi-ơ 18:19–20, Bản Truyền Thống 1934)
- Mỗi người tin được mời bước đi trong điều này — những người tin mới cần được môn đồ hóa vào quyền năng từ sớm trong hành trình của họ