Trong số tất cả các giáo lý mà Tân Ước kêu gọi hội thánh phục hồi, đây có lẽ là điều bị bỏ qua nhiều nhất — và cũng là điều có hệ quả lớn nhất. Mọi tín đồ trong Đức Chúa Jêsus Christ đều là thầy tế lễ. Không phải theo nghĩa bóng. Không phải là một cách nói ẩn dụ. Mà là một thực tại hiện hữu, đang vận hành trong đời sống thực tế.
Hãy đến gần Ngài, tức là hòn đá sống, bị người ta loại ra thật, nhưng đối với Đức Chúa Trời là hòn đá được chọn lựa và quý báu. Anh em cũng như đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng, chức tế lễ thánh, đặng dâng của tế lễ thiêng liêng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, đẹp lòng Đức Chúa Trời.
— 1 Phi-e-rơ 2:5 (BTT 1934)
Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, chức tế lễ nhà vua, dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.
— 1 Phi-e-rơ 2:9 (BTT 1934)
Ngài yêu chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội chúng ta, và làm cho chúng ta nên nước Ngài và thầy tế lễ của Đức Chúa Trời là Cha Ngài. Nguyền xin sự vinh hiển và quyền năng qui về Ngài đời đời vô cùng! A-men.
— Khải Huyền 1:6 (BTT 1934)
Ngài đã chuộc chúng tôi cho Đức Chúa Trời bằng huyết Ngài, bởi mọi chi phái, mọi tiếng, mọi dân tộc, mọi nước, và đã làm cho chúng tôi nên nước Ngài và thầy tế lễ của Đức Chúa Trời chúng tôi; chúng tôi sẽ trị vì trên mặt đất.
— Khải Huyền 5:10 (BTT 1934)
Giáo lý về chức tế lễ của mọi tín đồ là một trong những nền tảng mà cuộc Cải Chánh đã bắt đầu phục hồi, nhưng hội thánh chưa bao giờ thực sự bước đi trọn vẹn trong đó. Mọi tín đồ đều là thầy tế lễ. Không có một tầng lớp giáo sĩ chuyên biệt nào làm việc tôn giáo trong khi các tín đồ bình thường chỉ ngồi nhìn. Sự phân biệt giữa giáo sĩ và tín đồ định hình phần lớn Ki-tô giáo có tổ chức ngày nay không đến từ Tân Ước. Đó là điều được thêm vào về sau, và nó đã khiến thân thể của Đấng Christ phải trả một cái giá vô cùng đắt.
Chức Tế Lễ Là Gì — Giao Ước Cũ
Để hiểu điều gì đã thay đổi tại thập tự giá, chúng ta phải hiểu những gì đã có trước đó.
Trong Giao Ước Cũ, chỉ có một số người nhất định mới có thể đến gần Đức Chúa Trời một cách trực tiếp — những người thuộc dòng dõi A-rôn, được biệt riêng ra làm thầy tế lễ. Chỉ có một người trong số họ mới được vào nơi Chí Thánh, và chỉ một lần trong năm, vào Ngày Lễ Chuộc Tội, sau khi đã trải qua nghi lễ thanh tẩy phức tạp (Lê-vi Ký 16, BTT 1934). Mọi người khác phải đứng từ xa.
Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy nói với A-rôn, anh ngươi, đừng vào trong đền thánh ở phía trong bức màn trước mặt nắp thi ân đặt trên hòm, kẻo nó chết; vì ta sẽ hiện ra trong đám mây trên nắp thi ân.
— Lê-vi Ký 16:2 (BTT 1934)
Bức màn giữa nơi Thánh và nơi Chí Thánh là một rào cản — một sự ngăn cách thực sự, hữu hình, và đáng kinh sợ. Đằng sau nó là sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Phía trước bức màn là dân chúng, những người không thể đến gần. Đứng giữa họ là các thầy tế lễ, những người chỉ có thể tiếp cận theo những cách giới hạn, dưới những điều kiện nghiêm ngặt, với các của tế lễ, và với vai trò đại diện cầu thay.
Toàn bộ hệ thống đó chỉ là bóng hình. Nó chỉ về phía trước, đến với điều gì đó tốt hơn.
Điều Gì Đã Thay Đổi Tại Thập Tự Giá
Ngay khoảnh khắc Đức Chúa Jêsus chịu chết, bức màn bị xé.
Và nầy, cái màn trong đền thờ bị xé ra làm hai từ trên chí dưới, đất thì rúng động, đá lở ra.
— Ma-thi-ơ 27:51 (BTT 1934)
Đây là một trong những câu có hàm lượng thần học nặng nhất trong toàn bộ Tân Ước. Bức màn — rào cản ngăn cách Đức Chúa Trời với dân Ngài — đã bị xé ra. Không phải từ dưới lên bởi nỗ lực của con người. Mà từ trên xuống, bởi chính Đức Chúa Trời. Con đường vào nơi Chí Thánh đã được mở ra.
Sách Hê-bơ-rơ giải thích ý nghĩa này một cách đầy đủ:
Vậy, hỡi anh em, vì chúng ta nhờ huyết Đức Chúa Jêsus được dạn dĩ vào nơi rất thánh, bởi đường mới và sống mà Ngài đã mở cho chúng ta qua cái màn, nghĩa là qua xác thịt Ngài; lại vì chúng ta có một thầy tế lễ thượng phẩm cai quản nhà Đức Chúa Trời, nên chúng ta hãy lấy lòng thật thà và đức tin đầy dẫy mà đến gần Đức Chúa Trời, lòng được rưới sạch khỏi lương tâm xấu, và thân thể rửa bằng nước trong.
— Hê-bơ-rơ 10:19–22 (BTT 1934)
Mọi tín đồ trong Đấng Christ giờ đây có sự dạn dĩ để vào — để trực tiếp đến gần sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Huyết của Đức Chúa Jêsus đã mở đường. Ngài là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của chúng ta. Chúng ta theo Ngài qua bức màn đã bị xé để vào chính trước mặt Cha.
Đây là điều làm cho mọi tín đồ trở thành thầy tế lễ. Không phải vì chúng ta xứng đáng. Không phải vì chúng ta được con người phong chức. Mà vì Đấng Christ đã mở đường và chúng ta đã bước vào qua Ngài.
Chức Tế Lễ Có Nghĩa Gì — Giao Ước Mới
Sau khi bức màn bị xé, chức tế lễ trở thành gì đối với tín đồ trong Đấng Christ? Có ba chiều kích quan trọng nhất.
Trực Tiếp Đến Gần Cha
Mọi tín đồ đều có thể dạn dĩ đến gần Cha trong sự cầu nguyện, trong sự thờ phượng, trong lúc cần thiết, bất cứ lúc nào, không cần một người trung gian nào.
Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.
— Hê-bơ-rơ 4:16 (BTT 1934)
Vì nhờ Ngài, chúng ta cả hai đều được phép đến cùng Đức Chúa Cha, đồng một Thánh Linh.
— Ê-phê-sô 2:18 (BTT 1934)
Ấy là trong Ngài chúng ta được dạn dĩ và yên lòng mà đến gần Đức Chúa Trời, nhờ tin đến Ngài.
— Ê-phê-sô 3:12 (BTT 1934)
Một tín đồ đang gặp khó khăn không cần phải tìm thầy tế lễ, mục sư, người hướng dẫn tâm linh, hay bất kỳ người trung gian nào khác. Họ có thể trực tiếp đến gần Cha nhân danh Đức Chúa Jêsus. Mọi lời cầu nguyện đều được nghe. Mọi tiếng kêu cầu đều được tiếp nhận. Mọi sự đến gần đều được chào đón. Huyết của Đức Chúa Jêsus bảo đảm sự tiếp cận mà chức tế lễ trong Giao Ước Cũ chỉ có thể báo trước bằng hình bóng.
Đây là một trong những lẽ thật quan trọng nhất về mặt thực tiễn trong đời sống Cơ Đốc. Những tín đồ chưa thực sự tiếp nhận lẽ thật này thường có xu hướng tiếp cận Đức Chúa Trời qua các lãnh đạo hoặc qua những người trung gian tôn giáo. Những tín đồ đã thực sự tiếp nhận lẽ thật này thì bước đi với Cha một cách cá nhân, nghe Ngài phán trực tiếp, và ngày càng lớn lên trong sự tự tin và sự thân mật với Ngài theo thời gian.
Các Của Tế Lễ Thiêng Liêng
Chức tế lễ trong Giao Ước Cũ dâng của tế lễ bằng súc vật. Chức tế lễ trong Giao Ước Mới dâng các của tế lễ thiêng liêng.
Hầu cho anh em dâng của tế lễ thiêng liêng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, đẹp lòng Đức Chúa Trời.
— 1 Phi-e-rơ 2:5 (BTT 1934)
Những của tế lễ này là gì? Kinh Thánh liệt kê một số điều.
- Sự thờ phượng và ngợi khen. "Vậy, hãy cậy Đức Chúa Jêsus mà hằng dâng tế lễ bằng lời ngợi khen lên Đức Chúa Trời, tức là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài ra" (Hê-bơ-rơ 13:15, BTT 1934).
- Làm lành và chia sẻ. "Chớ quên việc lành và sự bố thí, vì Đức Chúa Trời bằng lòng về những của tế lễ như vậy" (Hê-bơ-rơ 13:16, BTT 1934).
- Sự dâng hiến và lòng hiếu khách. Phao-lô gọi món quà tài chính mà người Phi-líp gửi cho ông là "của lễ dâng có mùi thơm, Đức Chúa Trời nhận lấy và đẹp lòng" (Phi-líp 4:18, BTT 1934).
- Thân thể được dâng cho sự phục vụ. "Hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em" (Rô-ma 12:1, BTT 1934).
- Những linh hồn được dẫn đến Đấng Christ. Phao-lô mô tả chức vụ sứ đồ của mình là dâng những người ngoại bang như của tế lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời, được thánh hóa bởi Đức Thánh Linh (Rô-ma 15:16, BTT 1934).
Mọi hành động thờ phượng, mọi hành động hào phóng, mọi hành động vâng phục được dâng lên từ tình yêu đối với Đấng Christ đều là của tế lễ tư tế. Toàn bộ đời sống của tín đồ trở thành sự thờ phụng theo nghĩa thực sự nhất — không phải nghi lễ tôn giáo, mà là sự dâng hiến trọn vẹn bản thân cho Đức Chúa Trời trong sự phục vụ.
Đại Diện Cho Đức Chúa Trời Trên Đất
Các thầy tế lễ trong Giao Ước Cũ đứng giữa dân chúng và Đức Chúa Trời — dâng các của dâng của dân lên và mang lời của Đức Chúa Trời xuống. Các thầy tế lễ trong Giao Ước Mới làm điều gì đó tương tự, nhưng đã được biến đổi.
Vậy chúng tôi làm chức khâm sai của Đấng Christ, và Đức Chúa Trời bởi chúng tôi mà khuyên bảo. Chúng tôi nhân danh Đấng Christ mà cầu xin anh em: hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời.
— 2 Cô-rinh-tô 5:20 (BTT 1934)
Mọi tín đồ đại diện cho Đức Chúa Trời trước những người xung quanh họ. Họ nói lời Ngài. Họ mang sự hiện diện của Ngài. Họ bày tỏ tính cách của Ngài. Họ công bố tin lành hòa giải con người với Ngài.
Đây chính là điều 1 Phi-e-rơ 2:9 nói rõ ràng: một chức tế lễ nhà vua, một dân thánh, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài. Chức tế lễ là để công bố. Mọi tín đồ đều được sai đi.
Sự Chấm Dứt Của Ranh Giới Giữa Giáo Sĩ Và Tín Đồ
Đây là nơi giáo lý này cắt sâu nhất vào hệ thống hội thánh có tổ chức. Nếu mọi tín đồ đều là thầy tế lễ, thì không có tầng lớp giáo sĩ chuyên biệt nào cả. Sự phân biệt giữa giáo sĩ và tín đồ định hình phần lớn Ki-tô giáo có tổ chức ngày nay không có trong Tân Ước.
Đây không phải là chống lại sự lãnh đạo. Tân Ước có sự lãnh đạo rõ ràng: sứ đồ, tiên tri, nhà truyền giáo, mục sư, giáo sư, trưởng lão, chấp sự. Nhưng không ai trong số họ là thầy tế lễ theo một cách mà các tín đồ khác không phải vậy. Không ai trong số họ có sự tiếp cận Đức Chúa Trời mà các tín đồ khác không có. Không ai trong số họ là trung gian giữa Đức Chúa Trời và phần còn lại của thân thể. Sự lãnh đạo trang bị các thánh đồ để làm công việc phục vụ (Ê-phê-sô 4:11–12, BTT 1934) — họ không làm công việc phục vụ trong khi các thánh đồ ngồi xem.
Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, người kia làm tiên tri, người kia làm thầy giảng Tin Lành, người kia làm mục sư và giáo sư, để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Đấng Christ.
— Ê-phê-sô 4:11–12 (BTT 1934)
Hãy đọc kỹ hai câu này. Các chức vụ trong năm chức vụ được ban cho để các thánh đồ được trang bị cho công việc phục vụ. Ai thực hiện công việc phục vụ? Các thánh đồ. Các chức vụ trong năm chức vụ huấn luyện, trang bị và chuẩn bị cho họ. Chính các thánh đồ — mọi tín đồ — là người thực hiện công việc.
Mô hình phân biệt giáo sĩ và tín đồ đảo ngược điều này. Nó đặt công việc phục vụ lên vai giới giáo sĩ có bằng cấp và hạ thấp các thánh đồ xuống thành một khán giả thụ động chỉ có vai trò hỗ trợ họ. Mô hình đó không có trong Tân Ước. Đó là một sự trôi dạt kéo dài hàng thế kỷ khỏi điều Kinh Thánh thực sự dạy.
Điều Này Có Nghĩa Gì Trong Thực Tế
Khi chức tế lễ của mọi tín đồ được thực sự bước đi trọn vẹn, những điều thực sự sẽ thay đổi trong đời sống của một sự thông công.
Mọi Tín Đồ Đều Cầu Nguyện Có Hiệu Quả
Cầu nguyện không còn là điều mà những người đặc biệt làm thay cho những người còn lại. Mọi tín đồ dạn dĩ đến gần ngôi ơn phước (Hê-bơ-rơ 4:16, BTT 1934). Mọi tín đồ cầu thay cho người khác. Mọi tín đồ cầu nguyện cho người bệnh. Mọi tín đồ cầu nguyện cho những người chưa biết Chúa. Mọi tín đồ chiến đấu thuộc linh trong danh của Đức Chúa Jêsus.
Lời cầu nguyện của mục sư không quyền năng hơn lời cầu nguyện của bạn. Những lời cầu nguyện của bạn — được dâng lên trong đức tin, nhân danh Đức Chúa Jêsus, bởi người thầy tế lễ mà bạn là trong Đấng Christ — đến với Cha với cùng một quyền tiếp cận như nhau. Điều này thay đổi cách một sự thông công xử lý những nhu cầu. Thay vì chờ đợi lãnh đạo cầu nguyện, mọi thành viên đều cầu nguyện. Thay vì dẫn lời cầu nguyện qua một người duy nhất, cả thân thể cầu nguyện như một thân thể của các thầy tế lễ.
Mọi Tín Đồ Phục Vụ Trong Buổi Nhóm
Buổi nhóm có sự tham gia của mọi người như được mô tả trong 1 Cô-rinh-tô 14:26 — mỗi người trong anh em có một bài hát, có một bài dạy dỗ, có một tiếng lạ, có một sự mặc khải, có một bài giải nghĩa — đây là hình thức tự nhiên của một chức tế lễ của các tín đồ. Mọi thành viên đóng góp. Mọi thành viên phục vụ. Các lãnh đạo không tổ chức một buổi lễ trong khi thân thể ngồi xem; chính thân thể là người phục vụ, với sự lãnh đạo cung cấp sự giám sát, giáo lý và trật tự.
Mọi Tín Đồ Đặt Tay Trên Người Bệnh
Các dấu lạ nầy sẽ theo những người tin: lấy danh ta mà trừ quỉ... đặt tay trên kẻ đau, thì kẻ đau sẽ lành.
— Mác 16:17–18 (BTT 1934)
Đây là một trong những hàm ý thực tiễn nhất của chức tế lễ. Đức Chúa Jêsus không nói các dấu kỳ sẽ theo các sứ đồ, hay các mục sư, hay những chức vụ được đặc biệt ban ân tứ. Ngài nói chúng sẽ theo những người tin. Mọi tín đồ đều có thể đặt tay trên người bệnh. Mọi tín đồ có thể cầu nguyện với đức tin (Gia-cơ 5:14–15, BTT 1934). Sự chữa lành không nằm ở chức vụ; nó nằm ở danh của Đức Chúa Jêsus và đức tin của người tin.
Một sự thông công bước đi trong chức tế lễ của mọi tín đồ sẽ là một sự thông công nơi việc đặt tay trên người bệnh là điều bình thường — trong buổi nhóm, trong các gia đình, tại nơi làm việc, bất cứ nơi nào có nhu cầu. Chúa đáp lời. Thân thể lớn lên.
Mọi Tín Đồ Đều Mang Quyền Năng
Quyền năng mà Đấng Christ ban cho những người theo Ngài không được ban cho một tầng lớp đặc biệt nào. Nó được ban cho những người tin.
Nầy, ta đã ban cho các ngươi quyền để giày đạp rắn, bò cạp và mọi quyền của kẻ thù; không có gì làm hại được các ngươi đâu.
— Lu-ca 10:19 (BTT 1934)
Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ nào nói với hòn núi nầy rằng: Hãy cất mình lên và quăng xuống biển, nếu trong lòng chẳng nghi ngờ, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy đến, thì sẽ được như vậy.
— Mác 11:22–23 (BTT 1934)
Quyền năng trên những thế lực ma quỉ. Quyền năng trong sự cầu nguyện. Quyền năng phán cùng những ngọn núi và thấy chúng dời đi. Mọi tín đồ-thầy tế lễ đều mang điều này. Một sự thông công nhận ra điều này sẽ nuôi dưỡng những tín đồ bước đi trong quyền năng thuộc linh thực sự — không phải vì họ có một danh hiệu, mà vì họ có chức tế lễ mà Đấng Christ đã mua cho họ.
Mọi Tín Đồ Đều Nghe Từ Đức Chúa Trời
Nghe tiếng Chúa không phải là một ân tứ tiên tri đặc biệt chỉ giới hạn cho một số ít người. Đó là một chức năng của chức tế lễ. Người thầy tế lễ đứng trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời; người thầy tế lễ nghe.
Chiên ta nghe tiếng ta, ta quen chúng nó, và chúng nó theo ta.
— Giăng 10:27 (BTT 1934)
Một sự thông công của các tín đồ-thầy tế lễ là một sự thông công nơi nhiều người đang nghe tiếng Chúa. Sự lãnh đạo không độc quyền về sự mặc khải. Mọi thành viên được khuyến khích bước đi với Ngài một cách cá nhân, nghe tiếng Ngài, nhận sự chỉ dẫn của Ngài, chia sẻ điều Ngài ban cho — tất cả đều trong sự bảo vệ của sự phân định của thân thể và thẩm quyền của Kinh Thánh.
Mọi Tín Đồ Thờ Phượng Tự Do
Sự thờ phượng trong Giao Ước Cũ bị giới hạn trong đền thờ. Sự thờ phượng trong Giao Ước Mới được dâng lên ở khắp nơi bởi mọi tín đồ.
Nhưng giờ đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: Ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy.
— Giăng 4:23 (BTT 1934)
Tín đồ-thầy tế lễ thờ phượng trong bếp nhà mình, trên xe, tại nơi làm việc, trong buổi nhóm tại gia, trong bất kỳ hoàn cảnh nào vào bất kỳ thời điểm nào. Toàn trái đất đã trở thành ngôi đền thờ nơi chức tế lễ của các tín đồ phục vụ Đức Chúa Trời của họ.
Những Phản Đối Thường Gặp
Khi giáo lý này được dạy một cách rõ ràng, một số phản đối thường xuyên nảy sinh. Chúng xứng đáng được trả lời thẳng thắn.
"Nhưng các thầy tế lễ cần được đào tạo chính thức. Điều đó không giới hạn ai có thể là thầy tế lễ sao?"
Các thầy tế lễ trong Giao Ước Cũ cần nghi lễ biệt riêng phức tạp. Các thầy tế lễ trong Giao Ước Mới được biệt riêng bởi huyết của Đức Chúa Jêsus khi họ được tái sinh. Sự đào tạo có vai trò quan trọng — mọi tín đồ đều được hưởng lợi từ sự giảng dạy vững chắc, sự hướng dẫn trưởng thành và sự tăng trưởng trong Lời Chúa — nhưng bản thân chức tế lễ không phụ thuộc vào sự đào tạo. Nó phụ thuộc vào việc ở trong Đấng Christ.
"Điều này không dẫn đến sự hỗn loạn sao? Ai cũng có thể làm bất cứ điều gì?"
Hoàn toàn không. Chức tế lễ của mọi tín đồ vận hành trong trật tự mà Kinh Thánh đã thiết lập. Các tín đồ hoạt động dưới thẩm quyền của Đấng Christ, theo sự dẫn dắt của Thánh Linh, trong sự phục tùng lẫn nhau, với các trưởng lão trông nom linh hồn (Hê-bơ-rơ 13:17, BTT 1934) và các lời tiên tri được xét đoán (1 Cô-rinh-tô 14:29, BTT 1934). Sự tự do là có thực. Trật tự cũng có thực. Cả hai đều đến từ cùng một Chúa.
"Còn vai trò đặc biệt của các mục sư và trưởng lão thì sao?"
Vai trò của họ là có thực và quan trọng — nhưng đó không phải là vai trò tư tế theo một cách mà các tín đồ khác không có. Các trưởng lão chăn bầy, dạy giáo lý lành mạnh, trông nom linh hồn, và nêu gương mẫu. Họ làm điều này với tư cách là những thầy tế lễ đồng đẳng có trách nhiệm sâu sắc hơn, không phải như một tầng lớp tư tế tách biệt. Việc gọi một trưởng lão là vị mục sư và đối xử với phần còn lại của thân thể như những người tiếp nhận chức vụ của ông là một sự trở lại im lặng với mô hình phân biệt giáo sĩ và tín đồ mà Kinh Thánh không dạy.
"Còn các giáo phụ thời kỳ đầu và các giám mục thì sao?"
Sự trôi dạt về phía phân biệt giáo sĩ và tín đồ đã bắt đầu rất sớm — trong vòng một thế hệ sau các sứ đồ ở một số nơi — và tăng tốc qua những thế kỷ tiếp theo. Thực tế là nó bắt đầu sớm không có nghĩa là nó phù hợp với Kinh Thánh. Mô hình của Tân Ước rất rõ ràng: chức tế lễ của mọi tín đồ, với sự lãnh đạo trang bị hơn là thay thế cho các thánh đồ. Sự trôi dạt thời kỳ đầu là một lời cảnh báo, không phải là một tiền lệ.
Phục Hồi Những Gì Đã Mất
Một sự thông công muốn bước đi trong chức tế lễ của mọi tín đồ hoàn toàn có thể làm được. Điều đó không đòi hỏi sự cho phép của giáo phái. Không đòi hỏi sự chấp thuận của tổ chức. Chỉ cần Lời Chúa, Thánh Linh, và một thân thể sẵn lòng vâng theo điều Kinh Thánh thực sự dạy.
- Dạy giáo lý này một cách rõ ràng và lặp đi lặp lại. Những tín đồ lớn lên trong các hệ thống phân biệt giáo sĩ và tín đồ thường cần nhiều năm để thực sự nội tâm hóa rằng chức tế lễ là của họ.
- Tạo không gian trong buổi nhóm cho mọi thành viên đóng góp. Chuyển từ một buổi lễ có khán giả sang một thân thể nơi mọi khớp xương đều cung cấp.
- Huấn luyện các tín đồ cầu nguyện cho nhau, đặt tay trên người bệnh, nghe tiếng Chúa và phục vụ nhân danh Ngài.
- Tránh ngôn ngữ phân biệt giữa Cơ Đốc nhân "bình thường" và "chuyên nghiệp". Mọi tín đồ đều là thầy tế lễ.
- Có sự lãnh đạo trang bị hơn là biểu diễn. Công việc của các trưởng lão là nuôi dưỡng và đào tạo đoàn chiên, không phải làm việc tôn giáo thay cho họ.
- Hãy vui mừng khi những tín đồ bình thường bước đi trong quyền năng siêu nhiên. Đó là chức tế lễ của mọi tín đồ đang được thể hiện trong hành động, không phải là mối đe dọa đối với vai trò của lãnh đạo.
Theo thời gian, một sự thông công bước đi trong điều này sẽ trở thành một loại thân thể khác. Người ngoài sẽ nhận ra. Các tín đồ sẽ lớn lên. Điều siêu nhiên bình thường của Tân Ước trở thành điều thông thường. Các lãnh đạo được giải phóng khỏi việc là một nút cổ chai tôn giáo và bước vào ơn gọi thực sự của họ — trang bị các thánh đồ cho công việc phục vụ.
Các Câu Hỏi Thường Gặp
Phụ nữ có được bao gồm trong chức tế lễ này không?
Có. Những câu Kinh Thánh được trích dẫn — 1 Phi-e-rơ 2:5, 9; Khải Huyền 1:6, 5:10 — được nói với tất cả các tín đồ mà không phân biệt giới tính. Phụ nữ là những thầy tế lễ trọn vẹn trong Đấng Christ với quyền tiếp cận trực tiếp Cha như nhau, cùng lời kêu gọi dâng các của tế lễ thiêng liêng, cùng thẩm quyền phục vụ, cùng sứ mạng công bố. Vai trò của phụ nữ trong buổi nhóm được trình bày riêng và chi tiết trên trang web này, nhưng câu hỏi liệu họ có phải là thầy tế lễ hay không thì về mặt Kinh Thánh không có gì phải tranh luận. Họ là.
Điều này có nghĩa là chúng ta không cần mục sư hay trưởng lão không?
Chúng ta cần họ — nhưng không phải như một tầng lớp tư tế khác biệt. Chúng ta cần họ như những thầy tế lễ đồng đẳng có ân tứ và ơn gọi để trang bị và chăn dắt phần còn lại của thân thể. Một sự thông công không có sự lãnh đạo không phải là mô hình của Tân Ước. Một sự thông công nơi sự lãnh đạo đã trở thành sự thay thế cho chức tế lễ của mọi tín đồ cũng không phải là mô hình của Tân Ước. Cả hai sai lầm đều gây hại cho thân thể.
Còn việc xưng tội thì sao? Chẳng phải điều đó đòi hỏi một thầy tế lễ sao?
Các tín đồ xưng tội trực tiếp với Cha qua huyết của Đức Chúa Jêsus (1 Giăng 1:9, BTT 1934). Họ cũng xưng tội với nhau nhằm mục đích được chữa lành (Gia-cơ 5:16, BTT 1934). Không mô hình nào đòi hỏi một thầy tế lễ được phong chức. Hệ thống xưng tội phát triển về sau không có trong Tân Ước. Những tín đồ trưởng thành — bạn bè ngang hàng, người hướng dẫn, trưởng lão — có thể nghe lời xưng tội, cầu nguyện cùng người xưng tội, và làm chứng về sự tha tội của họ trong Đấng Christ. Không điều nào trong số này đòi hỏi một chức vụ tư tế.
Nếu tôi luôn được dạy rằng chỉ có một số người nhất định mới có thể làm một số chức vụ nhất định thì sao?
Đó là di sản của nền văn hóa phân biệt giáo sĩ và tín đồ. Việc từ từ thoát khỏi điều đó đòi hỏi thời gian. Bắt đầu với Kinh Thánh — hãy đọc 1 Phi-e-rơ 2, Khải Huyền 1 và 5, Hê-bơ-rơ 4 và 10 với sự cầu nguyện. Bắt đầu với thực hành — hãy cầu nguyện cho ai đó đang bệnh. Mang một lời khích lệ. Đặt tay trên một tín đồ đang gặp khó khăn. Phán với một ngọn núi trong cuộc sống của bạn và xem nó dời đi. Giáo lý trở nên thực khi bạn bước đi trong đó.
Suy Nghĩ Cuối Cùng
Chức tế lễ của mọi tín đồ không phải là một giáo lý ngoại vi. Đó là nền tảng cho cách thân thể của Đấng Christ được thiết kế để vận hành. Mọi tín đồ có thể trực tiếp đến gần Cha. Mọi tín đồ dâng các của tế lễ thiêng liêng. Mọi tín đồ đại diện cho Đức Chúa Trời trên đất. Mọi tín đồ mang thẩm quyền của Đấng Christ và bước đi trong điều siêu nhiên bình thường của Tân Ước.
Kẻ tin ta cũng sẽ làm những việc ta làm; lại còn làm những việc lớn hơn nữa, vì ta đi về cùng Cha.
— Giăng 14:12 (BTT 1934)
Lời hứa đó không được ban cho các sứ đồ, mục sư, hay các chức vụ được xức dầu đặc biệt. Nó được ban cho kẻ tin ta — mọi thầy tế lễ trong chức tế lễ của Đấng Christ. Hãy bước đi trong điều Ngài đã ban cho bạn.
Những Điểm Chính
- Mọi tín đồ trong Đấng Christ là thầy tế lễ (1 Phi-e-rơ 2:5, 9; Khải Huyền 1:6, 5:10) — không phải như một ẩn dụ mà là thực tại thực sự
- Bức màn bị xé tại thập tự giá (Ma-thi-ơ 27:51, BTT 1934); mọi tín đồ giờ đây có quyền dạn dĩ đến gần Cha một cách trực tiếp (Hê-bơ-rơ 10:19–22, 4:16, BTT 1934)
- Các thầy tế lễ trong Giao Ước Mới dâng các của tế lễ thiêng liêng — sự thờ phượng, sự hào phóng, lòng hiếu khách, thân thể trong sự phục vụ, các linh hồn được dẫn đến Đấng Christ
- Mọi tín đồ đại diện cho Đức Chúa Trời trên đất với tư cách là đại sứ của Ngài (2 Cô-rinh-tô 5:20, BTT 1934)
- Sự phân biệt giữa giáo sĩ và tín đồ không có trong Tân Ước — các lãnh đạo trang bị các thánh đồ (Ê-phê-sô 4:11–12) để thực hiện chức vụ mà chính các thánh đồ đảm nhận
- Mọi tín đồ-thầy tế lễ có thể cầu nguyện có hiệu quả, phục vụ trong buổi nhóm, đặt tay trên người bệnh, bước đi trong thẩm quyền của Đấng Christ, và nghe từ Chúa
- Việc phục hồi điều này thay đổi một sự thông công — người ngoài sẽ nhận ra, các tín đồ sẽ lớn lên, điều siêu nhiên bình thường của Tân Ước trở thành điều thông thường